Đêm đó, gió núi thổi mạnh hơn thường ngày.
Phong Tu Đường tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng khe khẽ vang lên giữa màn đêm. Võ Bắc ngồi xếp bằng trong gian phòng tranh, lưng trần, mắt nhắm chặt, hơi thở đều và sâu.
Hắn đã chờ đêm này rất lâu.
Ban ngày lao dịch như thường lệ, nhưng cơ thể hắn rõ ràng đã chạm tới một giới hạn nào đó. Da thịt căng cứng, nóng âm ỉ, như có thứ gì đang tích tụ dưới lớp bì ngoài.
Không phải đau.
Mà là cảm giác sắp vỡ.
Võ Bắc không do dự.
Hắn lấy ra bao cát thô, đặt trước người, hai tay nâng lên rồi hạ xuống chậm rãi, từng lần một, vỗ mạnh vào ngực và cánh tay. Mỗi cú tiếp xúc đều phát ra tiếng trầm đυ.c.
Da nóng rực.
Hơi thở hắn dần thay đổi, theo đúng nhịp ghi trong công pháp. Hít sâu, giữ khí, rồi thở ra chậm rãi, để toàn bộ cảm giác đau dồn hết lên bề mặt da.
Mồ hôi tuôn như mưa.
Không biết qua bao lâu, Võ Bắc đột nhiên cảm thấy một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên trong cảm giác của mình.
Không phải xương gãy.
Mà giống như một lớp màng mỏng bị xé toạc.
Cảm giác nóng rát lập tức tan biến, thay vào đó là một luồng mát lạnh lan khắp toàn thân. Da thịt vốn căng cứng bỗng mềm ra trong khoảnh khắc, rồi nhanh chóng trở nên nặng nề, rắn chắc hơn trước.
Võ Bắc mở mắt.
Ánh đèn dầu chiếu lên cánh tay hắn.
Làn da cũ bong ra từng mảng mỏng như vảy khô, rơi xuống nền đất. Bên dưới là lớp da mới, sậm màu hơn, thô ráp hơn, không còn vẻ non nớt của phàm nhân.
Hắn đưa tay lên, dùng móng tay cào mạnh.
Chỉ để lại một vệt trắng mờ, không rách, không chảy máu.
Võ Bắc nắm chặt tay.
Cảm giác lực phản hồi từ da thịt rõ ràng hơn hẳn. Như thể mỗi tấc da đều có sức sống riêng, biết tự mình chống đỡ ngoại lực.
"Luyện Bì... đột tầng 1 rồi!"
Hắn thở ra một hơi thật dài.
Không bùng nổ linh khí, không dị tượng kinh thiên. Chỉ là một sự thay đổi thầm lặng, nhưng với Võ Bắc, đó là bước ngoặt đầu tiên trên con đường luyện thể.
Luyện Bì tầng 1.
Cảnh giới thấp nhất, yếu nhất trong 11 cảnh giới luyện thể, nhưng cũng là nền móng. Không có tầng này, phía sau chỉ là hư ảo.
Sáng hôm sau, khi lao dịch bắt đầu, Võ Bắc bước ra khỏi phòng tranh.
Gió núi thổi qua, lạnh như cắt.
Nhưng hắn không rùng mình.
Đá sắc, dây thừng, va chạm tất cả đều chỉ dừng lại trên bề mặt da, không còn xuyên thẳng vào cảm giác đau đớn như trước.
Chấp sự Phong Tu Đường lướt mắt nhìn qua hắn, hơi khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng quay đi.
Không ai biết.
Không ai hay.
Giữa Phong Tu Đường thấp kém này, một kẻ Nhập Khí kỳ đại viên mãn đã lặng lẽ bước ra khỏi con đường tu sĩ thông thường, đặt chân lên một lối đi khác.
Con đường lấy thân làm khí.
Và đây mới chỉ là bắt đầu.