Mấy ngày sau đó, cuộc sống của Võ Bắc lặp lại như một vòng tròn khép kín.
Ban ngày lao dịch.
Ban đêm luyện bì.
Phong Tu Đường vẫn như cũ, cũ kỹ, lạnh lẽo, chẳng ai để tâm đến một kẻ Nhập Khí kỳ đại viên mãn bị vứt ở đây chờ mục nát. Đối với đại đa số người, bị đưa đến Phong Tu Đường đồng nghĩa với con đường tu hành gần như không còn.
Nhưng với Võ Bắc, nơi này lại trở thành chiếc lò rèn.
Lao dịch ban ngày không còn đơn thuần là cực hình. Gánh đá nặng trĩu đè lên vai, dây thừng thô ráp siết vào lòng bàn tay, gió núi lạnh quất thẳng vào da thịt, tất cả đều trở thành ngoại lực hoàn hảo cho Luyện Bì.
Hắn không tránh né.
Trái lại, hắn chủ động nhận những việc nặng nhất.
Lúc nghỉ chân, người khác ngồi thở dốc, Võ Bắc lại đứng yên, điều chỉnh nhịp hô hấp đúng như công pháp dạy, để từng luồng khí mỏng manh lướt qua bề mặt da.
Da hắn bắt đầu có biến hóa.
Không rõ ràng, nhưng rất thật.
Những vết trầy xước cũ bong ra, để lộ lớp da mới sậm màu hơn, thô ráp hơn. Khi nắng chiếu vào, làn da không còn ánh lên vẻ yếu ớt của phàm nhân, mà mang theo cảm giác nặng nề như được phủ thêm một tầng màng mỏng vô hình.
Đến tối ngày thứ mười, khi Võ Bắc cởϊ áσ ra luyện bì như thường lệ, hắn chợt khựng lại.
Ánh đèn dầu chiếu lên cánh tay.
Da không còn đỏ rực như trước.
Thay vào đó là một màu nâu nhạt, lì lợm. Khi hắn dùng ngón tay bấm mạnh, da chỉ lõm xuống trong khoảnh khắc rồi lập tức đàn hồi trở lại.
Võ Bắc hít sâu một hơi.
Tim hắn đập chậm lại.
"Là cảm giác này..."
Cảm giác chịu đựng.
Không phải không đau, mà là đau không còn xâm nhập vào tận xương tủy. Như thể da thịt đã học được cách tự mình gánh chịu tổn thương.
Đêm đó, hắn tăng thêm thời gian luyện.
Không dùng lực mạnh, chỉ lặp đi lặp lại từng động tác cơ bản: vỗ, đè, ma sát, kết hợp hô hấp. Da nóng lên, căng cứng, rồi dần dần sinh ra một cảm giác tê dại quen thuộc.
Khi kết thúc, Võ Bắc ngồi yên rất lâu.
Linh khí trong kinh mạch chảy chậm nhưng ổn định. Tuy tu vi vẫn chỉ là Nhập Khí đại kỳ viên mãn, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng, thân thể mình đã khác trước.
Không phải linh khí mang lại.
Mà là chính da thịt.
Sáng hôm sau, một việc nhỏ xảy ra.
Khi vận chuyển đá lên sườn núi, một tảng đá trượt tay, cạnh sắc quệt mạnh vào cẳng tay Võ Bắc. Người đứng gần đó giật mình, tưởng sẽ thấy máu chảy.
Nhưng không có.
Chỉ là một vệt trắng hằn lên da, chậm rãi chuyển sang đỏ nhạt.
Võ Bắc liếc nhìn, không dừng bước, tiếp tục vác đá đi như chưa có gì xảy ra.
Ánh mắt vài người trong Phong Tu Đường khẽ thay đổi.
Không ai nói ra, nhưng trong lòng đều dâng lên một tia nghi hoặc.
Tên này... hình như chịu đòn giỏi hơn trước rồi?
Võ Bắc không để ý đến những ánh nhìn đó.
Hắn chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, lớp da bên ngoài đang dần trở thành một bức tường mỏng nhưng kiên cố. Con đường Luyện Bì tuy chậm, nhưng đã chính thức mở ra.
Và khi lớp bì đầu tiên hoàn toàn lột xác...
Hắn sẽ không còn là Võ Bắc của trước kia nữa.