Trời vừa tang tảng sáng, tiếng chuông trầm thấp đã vang lên từ cuối Phong Tu Đường.
Võ Bắc mở mắt, toàn thân vẫn còn cảm giác căng rát như bị nung trên than hồng. Da thịt khắp người khô cứng, mỗi khi cử động đều phát ra cảm giác tê dại khó tả. Đó là hậu quả của một đêm Luyện Bì kéo dài quá sức.
Hắn hít sâu một hơi, linh khí trong kinh mạch chậm rãi lưu chuyển, xoa dịu phần nào đau nhức, rồi lặng lẽ đứng dậy.
Ban ngày, hắn vẫn chỉ là một kẻ lao dịch của Phong Tu Đường.
Kéo đá, gánh nước, dọn kho cũ, sửa đường núi. Công việc không có linh khí gia trì, hoàn toàn dựa vào thể lực. Đá núi sắc cạnh cọ vào vai, dây thừng thô ráp cắt vào da thịt, nhưng hôm nay Võ Bắc phát hiện một chuyện nhỏ.
Da hắn không còn dễ rách như trước.
Khi gánh đá trượt vai, chỉ để lại một vệt đỏ nhạt, không rách da chảy máu như mấy ngày đầu. Cảm giác đau vẫn có, nhưng không còn nhói đến mức khiến hắn phải dừng lại.
Chấp sự Phong Tu Đường đứng từ xa quan sát, ánh mắt lướt qua Võ Bắc rất nhanh, không nói gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi quay đi. Ở nơi này, chỉ cần không chết, không ngã, thì chẳng ai quan tâm.
Đến khi mặt trời khuất sau sườn núi, đám người Phong Tu Đường nhôn nhao trở về phòng của mình để tu luyện.
Đêm xuống.
Võ Bắc không ngủ.
Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, cởϊ áσ, để lộ thân thể gầy nhưng rắn chắc. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên làn da còn vương những vết xước cũ.
Hắn mở cuốn công pháp luyện thể nhập môn ấy ra.
Không hoa mỹ, không bí ẩn, chỉ là từng dòng chữ khô khốc, mô tả cách dùng ngoại lực kí©h thí©ɧ da thịt, kết hợp cách hô hấp đặc thù để khiến da từng bước thích nghi, cứng cáp, dày hơn.
"Luyện Bì, lấy đau làm cửa, lấy chịu làm đường."
Võ Bắc nhắm mắt, bắt đầu điều chỉnh hơi thở.
Hắn dùng bao cát thô tự chế, chậm rãi vỗ lên cánh tay, lưng, bụng. Mỗi lần tiếp xúc, da thịt rung lên, cảm giác nóng rát lan rộng như lửa liếʍ.
Không nhanh, không mạnh.
Từng chút một.
Mồ hôi chảy dài, thấm ướt nền đất. Da hắn dần đỏ lên, rồi chuyển sang cảm giác căng cứng khó chịu. Đến khi toàn thân run nhẹ, Võ Bắc mới dừng lại.
Hắn không miễn cưỡng.
Cuốn công pháp đã ghi rõ, Luyện Bì không thể nóng vội. Vượt quá giới hạn, chỉ khiến da nứt vỡ, công cốc.
Nằm xuống giường tranh, Võ Bắc nhìn trần nhà nứt nẻ, khóe môi khẽ nhếch lên.
Ban ngày, hắn vẫn là kẻ thấp kém của Phong Tu Đường.
Nhưng ban đêm, hắn đang đi trên một con đường mà rất ít người từng bước tới.
Chậm, đau, và không có người chứng kiến.
Nhưng hắn biết, từng lớp bì mỏng manh đang dần biến đổi.
Đó chính là cơ duyên của hắn.