Chương 2: Phong Tu Đường

Phong Tu Đường nằm ở rìa ngoài Ngự Phong Tông, sát vách núi đá dựng đứng. Nơi này quanh năm gió thổi không ngừng, mang theo hơi lạnh lẫn mùi bụi đá. So với những điện các nguy nga trên đỉnh núi cao, Phong Tu Đường giống một khu lao dịch hơn là chốn tu hành.

Đệ tử ký danh vừa nhập môn, đều phải tới đây trước.

Võ Bắc theo dòng người bước qua cổng đá cũ kỹ. Dưới chân là nền đất gồ ghề, hai bên là dãy nhà gỗ xám xịt, cửa sổ nhỏ hẹp, ánh sáng lờ mờ. Linh khí nơi đây loãng đến mức gần như không cảm nhận được, khiến hắn lập tức hiểu ra, nơi này không dành cho tu luyện.

"Đứng thẳng hàng."

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Người lên tiếng là một nam tử khoảng 35 tuổi, đạo bào xám, ánh mắt sắc như dao. Trước ngực hắn đeo thẻ "Quản sự Phong Tu Đường Hà Lâm".

"Ở đây, các ngươi không phải đệ tử."

"Mà là người làm việc."

Hà Lâm bước chậm rãi trước hàng người, giọng đều đều nhưng đầy áp lực:

"Hoàn thành việc, có cơm ăn."

"Không hoàn thành, phạt đánh trượng."

"Gây chuyện, đuổi khỏi tông môn."

Không ai dám lên tiếng.

Ngày đầu tiên, công việc được phân xuống ngay lập tức.

Phá đá ở sườn núi, vận chuyển linh thạch thô, gánh nước tưới Phong Linh Thụ trên cao.

Mỗi công việc đều nặng nhọc, đường đi dốc đứng, gió núi thổi mạnh khiến thân thể mất thăng bằng. Chỉ nửa ngày trôi qua, đã có người mệt đến mức ngồi bệt xuống đất.

Bị đánh.

Võ Bắc gánh đá, bước từng bước chắc chắn. Vai hắn tê dại, cánh tay run rẩy, nhưng nhịp thở vẫn đều. 2 năm làm nô đã rèn cho hắn thói quen không làm nhanh, chỉ làm bền.

Buổi trưa, bữa ăn được phát.

Một bát cơm khô, một muỗng canh loãng.

Không ít người bất mãn.

"Thế này thì tu luyện kiểu gì?"

"Ta còn tưởng vào tiên môn sẽ khác chứ."

Võ Bắc lặng lẽ ăn hết từng hạt cơm. Hắn biết ăn được bao nhiêu, thân thể liền chịu được bấy nhiêu.

Buổi chiều, gió mạnh hơn.

Một đệ tử ký danh tên Tề Mộc làm rơi thùng nước, nước tràn ra đất. Hà Lâm không nói một lời, cầm gậy gỗ đánh thẳng ba cái vào lưng hắn, không nương tay.

Tiếng gậy nện vang lên, khiến những người còn lại tái mặt.

Đêm đến, Phong Tu Đường chìm trong gió lạnh.

Nhiều người nằm vật xuống giường gỗ, không còn sức nhúc nhích. Có kẻ bắt đầu lẩm bẩm hối hận, có kẻ âm thầm khóc.

Võ Bắc lại ngồi dậy.

Hắn nhớ lời chấp sự: Ba năm.

Nếu ba năm này không vượt qua được, hắn mãi mãi chỉ là kẻ ở dưới đáy.

Hắn luyện thể.

Động tác chậm, từng nhịp hít thở đều kéo theo đau nhức, nhưng hắn không dừng. Mồ hôi nhỏ xuống nền gỗ, hòa lẫn bụi đá và máu rỉ ra từ lòng bàn tay.

Ngày thứ năm, có 1 ngoại môn đệ tử tới giám sát.

Hắn tên Triệu Khang.

Quần áo sạch sẽ, giày không dính bụi, ánh mắt nhìn Phong Tu Đường như nhìn chuồng súc vật.

"Nghe nói ở đây có một tên nô tài mới được thu vào?"

Ánh mắt Triệu Khang dừng lại nơi Võ Bắc.

Hắn cố ý điều Võ Bắc làm việc nặng nhất.

Gánh đá lớn nhất, đi quãng đường xa nhất, không được nghỉ giữa chừng.

Buổi chiều hôm đó, trong lúc Võ Bắc đang gánh nước lên núi thì bất ngờ bị tên Triệu Khang từ đằng sau tiến tới đá thẳng vào thùng nước, khiến nước đổ ướt người.

"Làm chậm vậy mà cũng dám vào tiên môn?"

Giọng hắn đầy khinh thường.

Võ Bắc cúi đầu, quỳ xuống lau nước.

Không phải vì hắn quen quỳ.

Mà vì hắn biết "một cái đầu cúi hôm nay, đổi lấy một mạng ngày mai".

Triệu Khang cười lớn, xoay người bỏ đi.

Hà Lâm đứng đó, không ngăn cản.

Đêm ấy, Võ Bắc tu luyện đến mức cơ bắp co rút, toàn thân run rẩy. Khi hắn vận công, bỗng cảm nhận được một tia "nóng ấm" rất nhỏ sinh ra trong thân thể, dù mờ nhạt, nhưng rất chân thật.

Hắn mở mắt.

"Linh khí...?"

Chỉ một tia thôi.

Nhưng đó là lần đầu tiên hắn "chủ động cảm nhận được".

Võ Bắc siết chặt nắm tay, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm.

Phong Tu Đường không phải nơi tu luyện nhanh chóng, nhưng lại là nơi để "mài người".

Trong tiếng gió gào suốt đêm, một đệ tử ký danh thấp kém, từng là nô tài, đang lặng lẽ tích lũy để dần thay đổi bản thân