Chương 19: Luyện Bì

Đêm hôm sau, lúc này ở Phong Tu Đường gió thổi rất lạnh.

Gió núi lùa qua khe đá, thổi vào phòng đá trống trải khiến ngọn đèn dầu lay lắt. Võ Bắc ngồi yên một lúc lâu, nhìn quyển sách đặt trước mặt.

"Luyện Bì Nhập Môn."

Trang đầu tiên của phần Luyện Bì chỉ có một câu.

"Da là màng phòng hộ đầu tiên của phàm nhân."

Võ Bắc hít sâu một hơi.

Hắn đứng dậy, cởϊ áσ, để lộ thân trên đầy vết chai cũ, sẹo mờ và những dấu roi chưa kịp lành. Ánh đèn chiếu lên, làn da không còn trắng, mà sạm lại như đã quen với gió cát.

Hắn mang theo quyển sách, lặng lẽ đi ra sân đá phía sau Phong Tu Đường.

Nền đá lạnh ngắt.

Võ Bắc quỳ xuống, đặt hai tay lên mặt đá, làm theo dòng chữ trong sách.

"Bước đầu của Luyện Bì, là phá."

Hắn bắt đầu chống đẩy.

Mỗi lần hạ người xuống, da tay cọ mạnh vào mặt đá thô ráp. Ban đầu chỉ là rát, sau đó là nóng, rồi đến đau nhói.

Mười lần.

Hai mươi lần.

Ba mươi lần.

Mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt, trộn lẫn với bụi đá.

Đến lần thứ bốn mươi, da lòng bàn tay hắn đã trầy xước, máu thấm ra từng vệt đỏ sẫm.

Cảm giác đau dội thẳng lên não.

Bản năng bảo hắn dừng lại.

Nhưng Võ Bắc không dừng.

Hắn nhớ rõ câu chữ tiếp theo trong sách.

"Không phá bì, thì bì không đổi."

Hắn chuyển sang động tác khác.

Dùng lưng cọ vào cột đá.

Dùng cánh tay ép vào cạnh tường.

Dùng vai đập nhẹ, rồi mạnh dần, lên thân cây khô cắm cố định trong sân.

Mỗi cú va chạm đều mang theo đau đớn rõ ràng, không hề mơ hồ như lúc tu luyện linh khí.

Da rách.

Máu chảy.

Hơi thở gấp gáp.

Không có linh khí bảo vệ.

Không có cảm giác ấm áp.

Chỉ có thân thể trần trụi đang bị bào mòn từng chút một.

Khi chân hắn mềm ra, Võ Bắc ngã quỵ xuống đất.

Hắn nằm đó, nhìn lên bầu trời đêm tối đen, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

"Chỉ vậy thôi sao..."

Một tia nghi ngờ thoáng qua.

Nếu chỉ là chịu đánh, chịu mài mòn, thì có khác gì tự hành hạ bản thân?

Võ Bắc chống tay, định đứng dậy.

Ngay lúc đó, hắn cảm nhận được một thứ rất nhỏ.

Rất mờ.

Ở nơi da bị mài rách, cảm giác đau không còn lan ra ngoài nữa, mà như bị giữ lại, tụ lại thành từng điểm.

Da không mềm đi.

Mà dường như... "chặt hơn một chút?"

Võ Bắc khựng lại.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình.

Vết rách vẫn còn đó, máu vẫn chảy, nhưng lớp da xung quanh vết thương không nhão, không run, mà có cảm giác căng lên, như đang tự siết chặt lại.

Không phải ảo giác.

Võ Bắc lặng người.

Đây không phải đột phá.

Cũng chưa phải tiến bộ rõ rệt.

Nhưng đó là "phản ứng".

Là dấu hiệu đầu tiên cho thấy thân thể hắn đang đáp lại.

Hắn nằm yên thêm một lúc, cho hơi thở ổn định lại.

Rồi, khi sức lực vừa đủ, Võ Bắc chống người đứng dậy.

Không tiếp tục nữa.

Sách đã ghi rất rõ.

"Luyện Bì nhập môn, tham nhiều tất hỏng."

Võ Bắc lau máu, khoác áo, lặng lẽ quay về phòng đá.

Trước khi thổi tắt đèn, hắn nhìn lại hai bàn tay mình lần nữa.

Chúng đau.

Rất đau.

Nhưng trong nỗi đau đó, lần đầu tiên sau nửa năm bế tắc, hắn nhìn thấy một con đường rõ ràng.

Chậm.

Thô.

Đầy máu.

Nhưng là con đường thuộc về hắn.