Chương 18: Cơ Duyên Ở Phong Tu Đường

Nửa năm yên lặng cứ thế mà dần trôi qua.

Võ Bắc vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Tu vi của hắn đã dừng lại tại Nhập Khí kỳ đại viên mãn, linh khí trong kinh mạch đã đầy, nhưng không cách nào thắp sáng Linh Chúc. Giống như một cái chum đã đổ đầy nước, lại không tìm được khe nứt để tràn ra.

Trong mắt của những tu tiên giả, đó chính là ngõ cụt.

Ở Phong Tu Đường, kẻ như hắn không hiếm.

Nhưng Võ Bắc khác ở chỗ, hắn không chịu ngồi yên.

Cuối mùa thu năm đó, Phong Tu Đường xảy ra một chuyện nhỏ.

Một chấp sự bị thương khi tuần tra ngoài núi, cần người thay ca gấp để "trông giữ 1 kho vật cũ" trong ba ngày, kho này nằm tách biệt, hẻo lánh, bình thường chẳng ai muốn bén mảng.

Không có thưởng.

Chỉ miễn lao dịch ba ngày.

Phần lớn đều lắc đầu.

Chỉ có Võ Bắc đứng ra nhận.

Ba ngày sau, khi dọn kho, hắn phát hiện một gian ngăn bị sập nửa trần. Bên trong là một đống đồ linh tinh bị niêm phong từ lâu: áo giáp mẻ, binh khí cong, sách không tên.

Võ Bắc vốn định ghi sổ rồi bỏ qua.

Nhưng khi hắn kéo chiếc rương gỗ ra ngoài, dưới đáy rương có một lớp ván giả.

Hắn dừng tay.

Gỡ tấm ván ra, bên trong chỉ có một quyển sách mỏng, giấy xám, bìa không chữ. Sách không hề phát ra linh khí dao động, thậm chí còn cũ kỹ đến mức nếu không cẩn thận sẽ rách nát.

Võ Bắc lật trang đầu.

Chỉ có một hàng chữ viết tay, nét chữ cứng và thẳng:

"Cho kẻ đã đi đến cuối Nhập Khí, mà không thể tiến thêm."

Tim hắn chấn động nhẹ.

Trang tiếp theo không phải công pháp, mà là một đoạn ghi chú rời rạc, như nhật ký:

"Ta không có linh căn, cũng không có tài nguyên. Muốn sống sót, chỉ có thể mượn thân thể mình."

"Người xem đến đây, nếu còn lựa chọn khác, hãy đặt sách xuống."

Võ Bắc khép sách lại.

Hắn ngồi yên rất lâu trong kho.

Nếu nộp lên, quyển sách này sẽ bị xếp vào loại phế phẩm, nhiều nhất cũng chỉ đổi được mấy điểm cống hiến.

Nếu giữ lại, hắn cũng không chắc nó có giá trị gì.

Nhưng hắn đã bị mắc kẹt ở Nhập Khí kỳ đại viên mãn đã 3 tháng nay rồi, dù đã được coi là kẻ mạnh ở đây, nhưng nếu mãi mà không có tiến bộ dì thì sớm muộn gì cũng sẽ bị Phong Tu Đường đào thải mà thôi.

Cuối cùng, Võ Bắc cất sách vào trong áo.

Không phải vì tham.

Mà vì hắn không còn đường lui.

Đêm đó, trong phòng đá Phong Tu Đường, Võ Bắc thắp đèn, mở sách ra lần nữa.

Không có khẩu quyết dẫn khí.

Không có phù văn.

Chỉ có từng phần phân tích về thân thể: da, thịt, gân, xương viết cực kỳ chi tiết, như thể tác giả đã dùng chính thân mình thử qua từng phương pháp.

Trang cuối ghi rõ bốn chữ:

"Luyện Bì nhập môn."

Bên dưới là một dòng nhỏ hơn:

"Không cần linh khí, chỉ cần chịu đựng."

Võ Bắc gấp sách lại.

Hắn không lập tức tu luyện.

Hắn biết, một khi bắt đầu, con đường này không thể quay đầu.

Ngoài sân, gió núi thổi qua Phong Tu Đường, lạnh buốt.

Võ Bắc đứng dậy, bước ra ngoài, nhìn xuống hai bàn tay chai sạn của mình.

Rồi hắn quay lại, thổi tắt đèn.

Đêm nay chưa luyện.

Nhưng hắn đã hiểu rõ cơ duyên này không phải ban cho hắn sức mạnh.

Mà là cho hắn một lựa chọn.

Và đến lúc này, hắn cần chuẩn bị tâm lý để sẵn sàng chọn.