Sáng ngày thứ ba sau thất bại.
Phong Tu Đường thiếu đi hai người.
Không ai nhắc đến.
Không ai hỏi.
Ở nơi này, biến mất là chuyện vô cùng bình thường.
Võ Bắc đến sân luyện sớm hơn mọi ngày.
Sương còn chưa tan, mặt đá lạnh buốt, ngồi xuống là cảm giác tê dại lan lên từ lòng bàn chân.
Hắn vẫn ngồi.
Không chờ ai.
Không nhìn quanh.
Hắn đã quen với việc không có ai nhắc nhở.
Hô hấp chậm.
Ba dài, một ngắn.
Linh khí theo nhịp thở tiến vào, mỏng và nhẹ, như sương sớm bám lên lá.
Võ Bắc không ép.
Hắn để linh khí tự tìm đường quen thuộc.
Kinh mạch vẫn còn thô.
Có chỗ tắc, có chỗ hẹp.
Nhưng so với vài ngày trước, linh khí không còn vỡ vụn mỗi khi chuyển hướng.
Buổi sáng trôi qua rất yên.
Không ai ngã xuống, cũng không ai bỏ cuộc.
Những người còn lại đều đã hiểu, ở đây không cần cố tỏ ra nổi bật.
Chỉ cần không gục ngã là được.
Buổi trưa, mặt trời lên cao.
Sân đá nóng dần.
Võ Bắc vận hành linh khí trong trạng thái tiêu hao.
Bước đi.
Dừng lại.
Hít thở.
Rồi giữ khí.
Mồ hôi chảy xuống, thấm ướt cổ áo.
Linh khí trong người mỏng dần, nhưng không tán loạn.
Hắn cảm nhận rất rõ.
Giống như một sợi dây được căng vừa đủ.
Không đứt.
Ở rìa sân luyện, có một bóng người đứng rất lâu.
Chấp sự áo xám.
Không ai chú ý đến.
Ông không phát ra linh áp, cũng không dùng thần thức.
Chỉ nhìn.
Ông nhìn thấy Võ Bắc dừng lại đúng lúc.
Không tham lam.
Không liều lĩnh.
Cũng không sợ hãi.
Khi linh khí xuống thấp, hắn ngồi xuống giữ khí, chờ ổn định rồi mới đứng dậy tiếp.
Một cách làm tuy không nhanh nhưng rất khó sai.
Buổi chiều, gió mạnh.
Có người vận hành linh khí lệch nhịp, sắc mặt tái đi.
Võ Bắc cũng cảm thấy mệt.
Rất mệt.
Hai chân nặng như đeo đá.
Nhưng hắn không để linh khí tràn lên đầu.
Không để ý thức mờ đi.
Hắn chấp nhận chậm lại.
Chấp sự áo xám khẽ gật đầu.
Rất nhẹ.
Không ai thấy.
Buổi tối, tĩnh tọa.
Không kéo thêm linh khí.
Chỉ giữ phần đã có.
Đây là lúc nhiều người thất bại nhất.
Khi thân thể mệt, tâm trí dễ loạn.
Ý nghĩ sinh ra.
Do dự.
Hối tiếc.
Tự hỏi.
Võ Bắc cũng có.
Nhưng hắn không xua đi.
Hắn để chúng trôi qua như gió lùa qua khe đá.
Không cố nắm.
Cũng không gắng đuổi.
Linh khí trong kinh mạch dao động nhẹ, rồi ổn định lại.
Nửa đêm.
Một chấp sự khác đến Phong Tu Đường.
Hai người đứng nói chuyện nhỏ giọng.
"Người này thế nào."
"Chưa có gì nổi bật."
"Nhưng không không tệ."
"Ừ."
"Không tệ là được."
Sáng hôm sau, danh sách bị đào thải được treo lên.
Lại có thêm một cái tên.
Không phải Võ Bắc.
Hắn đứng trước bảng gỗ một lúc.
Không vui, cũng không thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ ghi nhớ một sự thật rất đơn giản.
Hắn vẫn còn ở đây.
Phong Tu Đường không giữ kẻ yếu.
Nhưng hôm nay, Võ Bắc không bị đào thải.
Chỉ một điều đó thôi, đã đủ để hắn tiếp tục ngồi xuống.
Tiếp tục hít thở.
Tiếp tục nhập khí.