Chương 16: Tự Mình Đứng Lên

Trời Phong Tu Đường sáng rất chậm.

Ánh sáng đầu ngày không chiếu thẳng xuống sân đá, mà len qua từng khe núi, từng lớp mây mỏng, rơi xuống mặt đất như những mảnh vụn bạc lạnh lẽo.

Võ Bắc mở mắt.

Đêm qua hắn gần như không ngủ.

Nhưng khi đứng dậy, thân thể không còn run rẩy như trước.

Hắn hít sâu một hơi.

Không phải để kéo linh khí.

Mà là để ổn định lại chính mình.

Hắn rửa mặt bằng nước lạnh.

Nước chảy qua gò má, mang theo dấu vết khô cứng của nước mắt đêm qua.

Hắn nhìn vào bóng mình phản chiếu trên mặt nước.

Không có gì thay đổi.

Vẫn là khuôn mặt ấy.

Vẫn là thân thể ấy.

Chỉ có ánh mắt... Không còn tránh né nữa.

Sân luyện đã có người.

Ít hơn hôm qua.

Lại có thêm kẻ rời đi trong đêm.

Phong Tu Đường không thông báo.

Cũng không giải thích.

Người biến mất, coi như chưa từng ở đây.

Chấp sự áo xám không xuất hiện.

Không ai dẫn dắt.

Không ai thúc ép.

Tu luyện bắt đầu bằng sự im lặng.

Võ Bắc ngồi xếp bằng trên phiến đá lạnh.

Lưng thẳng.

Vai thả lỏng.

Hắn điều chỉnh hô hấp theo nhịp quen thuộc.

Ba hơi dài.

Một hơi ngắn.

Rồi mới bắt đầu dẫn linh khí.

Linh khí nơi đây vẫn loãng.

Nhưng hôm nay, Võ Bắc không cảm thấy khó chịu như trước.

Hắn không cố kéo nhiều.

Chỉ dẫn đúng lượng mình giữ được.

Từng sợi linh khí mảnh như tơ, chậm rãi đi vào kinh mạch, không va đập, không nghịch chuyển.

Ổn định.

Rất ổn định.

Buổi sáng trôi qua.

Không có biến hóa rõ rệt.

Không có cảm giác bứt phá.

Nhưng linh khí trong cơ thể hắn không tán.

Không rối.

Không trượt khỏi quỹ đạo.

Đối với Võ Bắc, đó đã là tiến bộ.

Buổi trưa.

Hắn đứng dậy, đi quanh sân đá.

Mỗi bước chân đều giữ nhịp thở đều đặn.

Khi mệt, hắn giảm tốc.

Khi linh khí chậm lại, hắn điều chỉnh.

Không cưỡng ép.

Không so với người khác.

Có người lảo đảo.

Có người ngã quỵ.

Võ Bắc nhìn thấy, nhưng không dừng lại.

Không phải vì hắn đã trở nên lạnh lùng.

Mà vì hắn hiểu.

Mỗi người đều đang đi trên đoạn đường của riêng mình.

Hắn không thể gánh thay.

Buổi chiều, gió mạnh hơn.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Linh khí trong người bắt đầu cạn.

Hắn dừng lại.

Ngồi xuống.

Không cố thêm.

Giữ phần còn lại.

Buổi tối, tĩnh tọa.

Không kéo thêm linh khí.

Chỉ giữ.

Giữ cho tâm không loạn.

Giữ cho khí không tán.

Ý nghĩ vẫn xuất hiện.

Nhưng không còn ào ạt.

Chúng đến, rồi đi.

Hắn không cố gắng bám lấy.

Trong bóng tối, Võ Bắc nhớ đến lời chấp sự.

"Đặt nước mắt của mình ở đâu."

Hắn không còn khóc.

Nhưng cũng không quên.

Hắn đặt nỗi đau ấy xuống đáy tâm.

Không dùng nó để tự dày vò.

Mà dùng nó để không buông tay khỏi tu luyện.

Khi đêm xuống hẳn, linh khí trong kinh mạch Võ Bắc chậm rãi khép vòng.

Không sáng.

Không mạnh.

Nhưng liền mạch.

Hắn mở mắt.

Một cảm giác rất rõ ràng xuất hiện.

Hắn chưa tiến cảnh.

Nhưng hắn đã đứng vững hơn hôm qua.

Phong Tu Đường không giữ người yếu.

Nhưng hôm nay, Võ Bắc không yếu hơn chính mình của ngày hôm qua.

Chỉ thế thôi.

Cũng đã đủ để hắn tiếp tục ở lại.