Đêm ở Phong Tu Đường không có chuông canh.
Chỉ có gió.
Gió đi xuyên qua hành lang đá, thổi qua từng gian phòng, không phân biệt ai còn thức, ai đã ngủ.
Võ Bắc ngồi trong bóng tối.
Lưng dựa tường.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Hơi thở đã ổn định lại, nhưng dấu vết của nước mắt vẫn còn chưa khô hẳn nơi khóe mắt.
Hắn tưởng rằng không ai biết.
Phong Tu Đường vốn là nơi không ai quan tâm đến chuyện người khác khóc hay không.
Nhưng ngoài hành lang, có một người đứng rất lâu.
Chấp sự áo xám.
Không phát ra tiếng bước chân.
Không dùng linh thức dò xét.
Chỉ đứng đó.
Như thể đã đứng từ trước khi tiếng nức nở đầu tiên vang lên.
Ông không vào ngay.
Cũng không rời đi.
Chấp sự nhìn qua khe cửa hẹp, thấy rõ bóng lưng thiếu niên dựa vào tường đá.
Thấy vai hắn run nhẹ.
Thấy bàn tay siết lại rất chặt, như đang cố giữ một thứ gì đó vô hình.
Chấp sự đã thấy rất nhiều người khóc.
Khóc vì sợ chết.
Khóc vì bị loại.
Khóc vì không cam lòng.
Những tiếng khóc đó đều giống nhau.
Nhanh.
Gấp.
Và mong được ai đó nhìn thấy.
Nhưng tiếng khóc trong gian phòng này thì khác.
Không có tiếng.
Chỉ có hơi thở bị ép xuống.
Chỉ có nước mắt rơi mà người khóc cố giấu đi.
Chấp sự đứng thêm một lúc.
Rồi mới lên tiếng.
"Khóc đủ chưa."
Giọng không cao.
Không nặng.
Chỉ là một câu hỏi.
Võ Bắc giật mình.
Hắn đứng bật dậy theo bản năng, quay người nhìn ra cửa.
Ánh trăng chiếu nghiêng, rọi rõ bóng chấp sự áo xám đứng ngoài hành lang.
Hắn cúi đầu rất nhanh.
"Đệ tử thất lễ."
Chấp sự không trách.
Cũng không bước vào.
Ông đứng ngoài ranh giới gian phòng, như giữ đúng khoảng cách cần có.
"Ngươi khóc vì điều gì."
Không phải câu hỏi tra xét.
Chỉ đơn giản là hỏi.
Võ Bắc im lặng.
Hắn không biết trả lời thế nào.
Vì nếu nói là vì thất bại, thì không đúng.
Còn nếu nói là vì hối hận, lại càng không đúng.
Cuối cùng, hắn nói rất chậm.
"Vì ta biết mình không sai."
"Nhưng vẫn không đủ."
Chấp sự nhìn hắn.
Rất lâu.
Ánh mắt ấy không lạnh, nhưng cũng không mềm.
"Phong Tu Đường không xét đúng sai."
"Chỉ xét có đi tiếp được hay không."
Võ Bắc gật đầu.
"Đệ tử biết."
Chấp sự xoay người, như định rời đi.
Nhưng bước được nửa bước, ông dừng lại.
"Ngươi có biết."
"Vì sao ta đứng ở đây không."
Võ Bắc ngẩng lên.
Không trả lời.
"Vì nếu tối nay ngươi không khóc."
"Ngày mai, ta sẽ đưa ngươi rời núi."
Câu nói nhẹ.
Nhưng như đá rơi xuống.
Võ Bắc mở to mắt.
Chấp sự không quay lại nhìn hắn.
"Người không biết đau, sẽ đi rất nhanh."
Gió đêm thổi mạnh hơn.
Áo xám khẽ lay.
"Ngươi không qua khảo hạch."
"Nhưng ngươi cũng chưa hỏng đâu."
Chấp sự bước đi.
Không quay đầu.
Chỉ để lại một câu nói cuối cùng.
"Phong Tu Đường không giữ người yếu."
"Nhưng đôi khi…"
"Nó lại giữ người "chưa biết đặt nước mắt của mình ở đâu."
Võ Bắc đứng yên trong gian phòng.
Rất lâu.
Ngực hắn vẫn đau.
Nhưng không còn nghẹn.
Hắn cúi đầu thật sâu.
Không phải hành lễ.
Mà là lần đầu tiên, "thừa nhận bản thân còn yếu".
Đêm đó, Võ Bắc không tiếp tục tu luyện.
Hắn ngồi đến khi trời gần sáng.
Không nghĩ gì thêm.
Chỉ ghi nhớ một điều.
Rằng có người đã thấy hắn khóc.
Và vẫn để hắn ở lại.