Chương 14: Đêm Không Tiếng

Phong Tu Đường về đêm lạnh hơn ban ngày rất nhiều.

Gió núi luồn qua khe đá, mang theo hơi ẩm lạnh thấm vào tận xương. Gian phòng đá của Võ Bắc không có đèn, chỉ có một khe sáng mờ hắt xuống từ cửa thông gió phía trên.

Hắn ngồi dựa lưng vào tường.

Không tu luyện.

Không điều tức.

Chỉ nằm im.

Ban ngày, hắn đã bị xác nhận thất bại.

Không có lời quở trách.

Không có ánh mắt khinh miệt.

Chấp sự chỉ nói một câu rất ngắn.

"Ngươi không qua."

Một câu nói đủ nhẹ.

Nhưng đến đêm, nó lại nặng đến mức không đỡ nổi.

Võ Bắc không hối hận.

Hắn biết rất rõ điều đó.

Nếu quay lại khoảnh khắc ấy, nếu khe núi sụp xuống một lần nữa, hắn vẫn sẽ dừng lại.

Vẫn sẽ không bỏ người kia.

Hắn không phải kẻ có thể bước qua xác người khác để đi tiếp.

Điều đó không sai.

Hắn biết.

Nhưng "không sai", không có nghĩa là "không đau".

Trong bóng tối, Võ Bắc đưa tay lên che mắt.

Hắn nhớ đến cha mình.

Một người đàn ông gầy gò, quanh năm cúi lưng làm thuê cho địa chủ, đến cuối đời cũng không tích góp được gì ngoài một căn nhà rách và mấy vết chai trên tay.

Năm đó, khi cha hắn bệnh nặng, Võ Bắc mới 11 tuổi.

Có người nói.

"Nếu bỏ, ngươi và mẹ còn sống."

"Nếu không bỏ, thì cả 3 sẽ cùng chết."

Cha hắn khi ấy cũng nói câu đó.

"Con trai à."

"Không cần phải tìm đại phu nữa!"

Ký ức đó đập thẳng vào ngực hắn.

Đau đến mức hắn không kịp phòng bị.

Hắn đã không bỏ cha.

Và cuối cùng, "vẫn mất cha".

Tay Võ Bắc run lên.

Ngực hắn nghẹn lại, như có thứ gì đó bị nén quá lâu, đến lúc này mới vỡ ra.

Hắn cắn chặt môi.

Không phát ra tiếng.

Nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.

Hắn không khóc vì bị loại.

Không khóc vì Tần Thu đã rời đi.

Không khóc vì con đường tu tiên chậm hơn người khác.

Hắn khóc vì một sự thật rất tàn nhẫn.

Rằng từ nhỏ đến lớn, "mỗi lần hắn không bỏ người khác", kết cục đều giống nhau.

Người hắn muốn giữ… vẫn rời đi.

Còn hắn thì ở lại.

"Ta không sai."

Hắn nói rất khẽ, gần như chỉ là hơi thở.

Nhưng câu nói ấy không làm hắn nhẹ đi chút nào.

Nó chỉ khiến hắn hiểu rõ hơn.

Tu tiên không chỉ là mạnh lên.

Mà là "chấp nhận có những thứ, dù giữ cũng không giữ được".

Ngoài kia, gió núi vẫn thổi.

Phong Tu Đường không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Không ai biết trong một gian phòng đá hẹp, có một thiếu niên đang khóc không thành tiếng.

Rất lâu sau, Võ Bắc lau mặt.

Hắn hít sâu một hơi.

Linh khí loãng theo nhịp thở tiến vào phổi, lạnh nhưng rõ ràng.

Hắn nhắm mắt lại.

Lần này, không phải để quên đi.

Mà để ghi nhớ cảm giác này.

"Ta sẽ không bỏ cuộc."

"Ta cũng sẽ không yếu đến mức chỉ có thể đứng khóc trong bóng tối."

Trong đêm tối Phong Tu Đường, Võ Bắc bắt đầu điều tức lại.

Chậm.

Rất chậm.

Nhưng ổn định.

Đêm đó, hắn không đột phá.

Nhưng có một thứ trong hắn... đã không còn giống như trước.