Chương 13: Giữ Mạng

Sau chữ "Qua", không có tiếng hoan hô.

Cũng không có ai chúc mừng.

Sân đá dần dần trống rỗng, như thể chữ ấy chỉ là một cánh cửa được mở ra, chứ không phải đích đến.

Chấp sự áo xám xoay người, bước về phía rìa sân.

"Theo ta".

Chỉ hai chữ.

Võ Bắc và Tần Thu theo sau, không hỏi.

Con đường đá dẫn xuống thấp dần, rẽ sang một sườn núi khuất gió.

Hai bên là vách đá dựng đứng, phủ rêu xanh ẩm ướt.

Linh khí ở đây loãng hơn Phong Tu Đường, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo khó nói.

Đi được một đoạn, phía trước hiện ra một khe núi hẹp.

Bên trong tối.

Không nhìn rõ điểm cuối.

Áo xám dừng lại.

"Giữ mạng."

Ông quay lại, ánh mắt trầm xuống.

"Không phải là đánh bại người khác."

"Không phải là liều chết tiến lên."

"Mà là biết lúc nào không nên chết."

Ngay sau đó lão phất tay, có thêm 3 người khác được dẫn tới.

Hai nam, một nữ.

Trên người đều là áo xám của Phong Tu Đường.

Sắc mặt mệt mỏi.

"Ba người này cũng đã qua giữ khí và giữ tâm."

"Nhưng chỉ có "một người" có thể rời khỏi nơi này hôm nay."

Không khí lập tức trở nên nặng nề.

Võ Bắc nhìn khe núi.

Bên trong tối đen, như một cái miệng đang mở ra.

"Khảo nghiệm là gì" Tần Thu hỏi.

Áo xám đáp.

"Đi vào."

Ông nhìn từng người một.

"Không có thời gian giới hạn."

"Không có thứ tự."

"Chỉ có một điều."

"Ra được thì qua."

"Không ra được... thì dừng ở đây."

Người đầu tiên bước vào là một nam đệ tử cao lớn.

Hắn không nói gì, chỉ siết chặt tay, rồi bước thẳng vào bóng tối.

Tiếng bước chân nhanh chóng bị nuốt chửng.

Người thứ hai do dự một chút, rồi cũng đi theo.

Người nữ đứng lại lâu hơn.

Cuối cùng, nàng cúi đầu.

"Ta xin rút."

Không ai cười.

Áo xám chỉ gật đầu.

"Mạng còn."

"Không sai."

Nữ đệ tử quay người rời đi, bước chân hơi run, nhưng không ngoái lại.

Đến lượt của Võ Bắc và Tần Thu.

Ông nhìn cả 2.

"Khảo nghiệm rất đơn giản."

"Ra được."

"Thì qua."

"Không ra được."

"Thì dừng."

Tần Thu không do dự.

Hắn cúi đầu, rồi bước vào khe núi.

Võ Bắc theo sau.

Bên trong khe núi, không gian hẹp và trơn.

Đường đi gập ghềnh, có chỗ phải bám vách mới giữ được thăng bằng.

Võ Bắc đi chậm.

Không phải vì sợ.

Mà vì hắn đã quen không để bản thân rơi vào thế không cứu được mình.

Không lâu sau, hắn nghe thấy tiếng thở gấp phía trước.

Người nam đệ tử đi trước đang ngồi dựa vào vách đá.

Chân phải bị kẹt giữa hai tảng đá sụp xuống.

Máu thấm ướt cả ống quần.

"Ngươi còn đi được không" Võ Bắc hỏi.

Người kia lắc đầu.

"Không."

"Nhưng ta chưa chết được đâu."

Hắn cười gượng.

"Ngươi đi đi."

Võ Bắc đứng yên.

Hắn biết rất rõ.

Nếu quay người, hắn vẫn còn kịp.

Nếu tiếp tục đi, hắn có thể ra ngoài.

Nhưng nếu bỏ người này lại, thì điều đó đồng nghĩa với việc:

Hắn đã chọn "mạng của mình là duy nhất".

Trong đầu hắn hiện lên lời chấp sự.

"Phải biết lúc nào nên chết và không nên chết".

Một mảnh đá phía trên rơi xuống.

Không lớn.

Nhưng đủ để khiến khe núi rung lên.

Thời gian không còn nhiều.

Võ Bắc cúi xuống, thử dịch chuyển tảng đá.

Không nhúc nhích.

Hắn dùng linh khí.

Vẫn không được.

Hắn biết.

Nếu tiếp tục ở lại, cả hai có thể đều không ra được.

Người kia nhìn hắn.

"Đi đi."

"Ngươi không có nợ ta cái gì cả."

Võ Bắc im lặng rất lâu.

Rồi nói.

"Ta biết."

Nhưng hắn không đi.

Hắn ngồi xuống.

Dùng thân thể mình chống đỡ vách đá, chèn thêm đá nhỏ, cố giữ ổn định.

Không hiệu quả.

Nhưng hắn vẫn làm.

Ở một nhánh khác của khe núi, Tần Thu đã nhìn thấy ánh sáng.

Hắn dừng lại.

Do dự.

Rồi tiếp tục đi.

Không quay đầu.

Khi ánh sáng hoàn toàn nuốt lấy Tần Thu, phía sau hắn truyền đến một tiếng sụp đổ trầm thấp.

Không lớn.

Nhưng đủ để đóng kín lối đi.

Bên ngoài khe núi, chấp sự áo xám đứng chờ.

Chỉ có một người bước ra.

Tần Thu.

Hắn cúi đầu.

"Ta ra rồi."

Áo xám gật đầu.

"Ngươi qua."

Không có thêm lời.

Một lát sau, một chấp sự khác từ lối phụ bước ra.

"Người còn lại còn sống."

"Nhưng không ra."

Áo xám nhắm mắt trong một hơi.

Rồi mở ra.

"Ừ, ta biết rồi".

Khi Võ Bắc được đưa ra ngoài, sắc mặt tái nhợt, cánh tay trầy xước, linh khí hao tổn nghiêm trọng.

Hắn không hối hận.

Cũng không biện giải.

Áo xám nhìn hắn.

Rất lâu.

Rồi nói.

"Ngươi không qua."

Không trách.

Không mắng.

Chỉ là kết luận.

Tần Thu đứng cách đó không xa.

Hắn quay đầu nhìn Võ Bắc.

Muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng không nói.

Từ nay con đường của hắn...

Đã rẽ sang 1 hướng khác.