Chương 12: Giữ Tâm

Sau khảo nghiệm giữ khí, sân đá rộng lớn chỉ còn lại hai người.

Gió núi thổi qua, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, quét ngang mặt đất trống trải.

Chấp sự áo xám đứng trước mặt họ, ánh mắt trầm tĩnh, không còn vẻ hờ hững ban đầu.

Ông không lập tức nói về khảo nghiệm tiếp theo, mà nhìn Tần Thu lâu hơn một nhịp.

Rồi mới chậm rãi mở miệng.

"Trước khi bắt đầu giữ tâm, có một việc cần nói rõ."

Võ Bắc hơi sững lại.

Áo xám quay sang nhìn hắn.

"Ngươi chắc hẳn là đang thắc mắc vì sao Tần Thu không xuất hiện ở vòng giữ khí?"

Võ Bắc khẽ gật đầu.

Áo xám nói tiếp.

"Giữ khí chỉ là khảo nghiệm dành cho những người khí cơ bất ổn."

"Hoặc những kẻ còn chưa học được cách khống chế bản thân."

Ông nhìn Tần Thu.

"Hắn không thuộc loại đó."

Tần Thu cúi đầu, không nói.

"Ba tháng trước, hắn đã vượt qua khảo tra giữ khí rồi"

Võ Bắc khẽ hít một hơi.

Ba tháng trước…

Khi đó, hắn còn đang chật vật chỉ để linh khí không tán loạn mỗi lần nhập định.

"Vậy vì sao hắn không được tham gia sớm hơn" Võ Bắc hỏi.

Áo xám im lặng một nhịp.

Rồi nói.

"Bởi vì khí vững chưa chắc là phúc."

"Giữ tâm không vững, bước nhanh chỉ càng dễ ngã."

Ông nhìn thẳng vào Võ Bắc.

"Phong Tu Đường không cần người đi nhanh."

"Chỉ cần người đi được tiếp".

Võ Bắc quay sang nhìn Tần Thu.

Người kia đứng thẳng, thần sắc bình tĩnh.

Nhưng Võ Bắc đã hiểu.

Sự bình tĩnh đó...

Không phải bẩm sinh.

Mà là bị giữ lại, bị mài giũa, từng chút một.

Áo xám lúc này mới tiếp lời.

"Cho nên hôm nay, hai người các ngươi cùng đứng ở đây."

"Không phải vì giống nhau."

"Mà là vì đều đến lúc phải đối diện với chính mình".

"Giữ khí là xem ngươi có tư cách đứng trên con đường này hay không."

"Giữ tâm là xem ngươi có dám tiếp tục đi hay không."

Áo xám giơ tay.

Không có linh quang.

Không có phù văn.

Chỉ là một cái phất tay rất nhẹ.

Khoảnh khắc tiếp theo, Võ Bắc cảm thấy chân mình "trống rỗng".

Không phải rơi.

Mà là bị kéo ra khỏi thực tại.

Khi ý thức ổn định lại, điều đầu tiên hắn cảm nhận được là "đầu gối đau".

Rất đau.

Hắn đang quỳ.

Trên nền đá lạnh lẽo, ẩm thấp.

Hai tay đặt trước người theo thói quen, lưng hơi cong xuống.

Trước mặt là một đôi giày sạch sẽ.

Giày gấm.

Hắn không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.

"Ngẩng lên."

Giọng nói vang lên, không lớn, nhưng mang theo cảm giác ra lệnh quen thuộc đến đáng sợ.

Võ Bắc chậm rãi ngẩng đầu.

Thiếu gia năm xưa đứng đó, áo gấm chỉnh tề, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống.

Xung quanh là đại sảnh phủ đệ.

Gia nô đứng hai bên, ánh mắt dửng dưng, như đang nhìn một vật dụng.

"Nghe nói ngươi muốn đi tu tiên"

Thiếu gia cười nhạt.

"Một kẻ như ngươi, cũng xứng sao"

Võ Bắc mở miệng.

Không nói được.

Hắn biết đây là ảo cảnh.

Nhưng cảm giác bị đè nén, bị nhìn từ trên cao xuống, lại chân thật đến đáng sợ.

Trong đầu hắn vang lên một suy nghĩ cũ kỹ.

"Mình vốn không xứng."

Ý nghĩ này, hắn đã mang theo suốt những năm làm nô tài.

Thiếu gia bước tới một bước.

"Quỳ cho ngay ngắn."

"Đừng để người khác tưởng bổn thiếu gia không biết dạy nô tài."

Một gia nô phía sau bật cười khe khẽ.

Tiếng cười nhỏ.

Nhưng sắc như kim.

Trong l*иg ngực Võ Bắc, một thứ gì đó dâng lên.

Không phải phẫn nộ.

Mà là "thói quen".

Thói quen cúi đầu.

Thói quen chịu đựng.

Thói quen tự nhủ rằng chỉ cần nhịn là sẽ qua.

Hắn siết chặt tay.

Đầu ngón tay run nhẹ.

Ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên trong ý thức.

Không phải của ai khác.

Mà là của chính hắn.

"Nếu lần này ngươi lại quỳ xuống."

"Thì dù có bước ra khỏi Phong Tu Đường."

"Ngươi cũng vẫn quỳ suốt đời."

Võ Bắc không đứng dậy ngay.

Chỉ chậm rãi "thẳng lưng".

Động tác rất nhỏ.

Nhưng toàn bộ đại sảnh như rung lên.

Thiếu gia nhíu mày.

"Ngươi muốn làm cái gì"

Võ Bắc ngẩng đầu nhìn thẳng.

Không thách thức.

Không oán hận.

Chỉ là bình tĩnh.

"Ta từng là nô tài."

"Nhưng bây giờ thì không".

Không gian nứt vỡ.

Thiếu gia giơ tay định đánh.

Nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung.

Ảo cảnh rạn nứt, tan biến như thủy tinh vỡ.

Một hình ảnh khác chồng lên.

Gian phòng đơn sơ trong Phong Tu Đường.

Đêm khuya.

Tần Thu ngồi khoanh chân, mồ hôi thấm ướt trán, sắc mặt tái nhợt.

Sau lưng hắn, mơ hồ hiện ra bóng dáng một người phụ nữ, ánh mắt thất vọng, quay lưng rời đi.

Võ Bắc nhìn thấy.

Trong lòng chấn động.

Mỗi người... đều có những quá khứ không thể trốn chạy.

"Giữ tâm không phải là không đau."

Giọng chấp sự áo xám vang lên, như từ rất xa.

"Mà là đau rồi."

"Vẫn không quay đầu."

Ảo cảnh tan biến hoàn toàn.

Sân đá hiện ra lần nữa.

Võ Bắc đứng thẳng.

Hai chân vững.

Linh khí trong cơ thể dao động mạnh, nhưng không tán loạn.

Tần Thu cũng mở mắt.

Hai người nhìn nhau.

Chỉ là một cái gật đầu rất nhẹ.

Áo xám nhìn họ thật lâu.

Rồi nói.

"2 người thông qua, 1 người bị loại".