Chương 11: Phong Tu Đường Mở Cửa

Trời chưa sáng hẳn.

Sương còn đọng trên mái ngói cũ, giăng mờ cả lối đi đá dẫn ra ngoài Phong Tu Đường.

Năm người đứng thành hàng.

Không ai nói chuyện.

Không phải vì không quen, mà vì không biết nên nói gì vào lúc này.

Cánh cửa gỗ lớn của Phong Tu Đường chậm rãi mở ra.

Âm thanh khô khốc vang lên, như một dấu mốc bị xé khỏi quá khứ.

Võ Bắc bước ra sau cùng.

Ngay khi đặt chân ra ngoài, hắn cảm nhận được sự khác biệt.

Linh khí.

Không nhiều hơn, nhưng "không bị đè nén" như bên trong Phong Tu Đường.

Không khí dường như "thoáng" hơn, khiến linh khí trong cơ thể hắn khẽ dao động theo phản xạ.

Hắn lập tức ổn định hơi thở.

Không để nó lan ra ngoài.

Ngoài sân đã có người chờ sẵn.

Ba chấp sự.

Một người trung niên áo xám đứng phía trước, hai người phía sau trẻ hơn, ánh mắt sắc lạnh.

Không ai giới thiệu tên.

Áo xám nhìn năm người, giọng bình thản:

"Khảo nghiệm ngoại môn, không hỏi xuất thân".

"Chỉ xét ba điều".

Ông giơ một ngón tay.

"Giữ khí".

Ngón thứ hai.

"Giữ tâm".

Ngón thứ ba.

"Giữ mạng".

Không khí trầm xuống.

"Bước ra đây," áo xám nói, chỉ vào một bệ đá thấp giữa sân.

Bệ đá không có phù văn rõ ràng, chỉ là một khối đá xám cũ kỹ.

Người thứ nhất bước lên.

Ngay khi hắn đặt chân lên bệ, một áp lực vô hình trùm xuống.

Không mạnh.

Nhưng liên tục.

Linh khí trong cơ thể người đó lập tức dao động.

Hắn cắn răng, đứng thẳng.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

Ba hơi thở.

Đến hơi thứ tư, chân hắn run lên.

Linh khí tán ra.

Áo xám giơ tay.

Người kia bị đẩy khỏi bệ đá, lùi lại mấy bước.

"Loại," áo xám nói ngắn gọn.

Không chê.

Không mắng.

Chỉ kết luận.

Người thứ hai lên.

Lần này giữ được lâu hơn.

Mười hơi thở.

Nhưng đến hơi thứ mười một, ánh mắt hắn loạn.

Tâm không ổn, khí theo đó mà vỡ.

Cũng bị đẩy xuống.

Người thứ ba.

Mười lăm hơi thở.

Mồ hôi nhỏ giọt.

Nhưng vẫn trụ được.

Áo xám gật nhẹ.

"Qua".

Không có lời chúc mừng.

Chỉ là cho phép đứng sang một bên.

Đến lượt người thứ tư.

Hắn bước lên, chưa đầy năm hơi thở đã không chịu nổi.

Chân mềm nhũn, ngã quỵ.

Chấp sự phía sau lập tức ra tay đỡ, tránh chấn thương.

Áo xám không nhìn thêm.

Cuối cùng.

Võ Bắc.

Hắn bước lên bệ đá.

Ngay khoảnh khắc áp lực giáng xuống, hắn nhận ra thứ này không ép linh khí, mà là kí©h thí©ɧ nó tự loạn.

Nếu cố giữ bằng sức, càng nhanh vỡ.

Hắn không chống.

Chỉ dẫn linh khí tụ lại sát kinh mạch, không cho tràn.

Hơi thở đều.

Một.

Hai.

Năm.

Mười.

Áp lực vẫn tăng, nhưng hắn không cảm thấy bị nghiền nát.

Chỉ như đứng giữa dòng nước chảy xiết, nhưng chân vẫn bám đáy.

Mười lăm hơi thở.

Hai mươi.

Áo xám hơi nheo mắt.

Đến hơi thứ hai mươi lăm, ông giơ tay.

Áp lực tan biến.

Võ Bắc bước xuống.

Không run.

Không thở gấp.

Chỉ lặng lẽ đứng sang bên cạnh người thứ ba.

Áo xám nhìn hai người còn lại.

"Khảo nghiệm chưa xong".

Đây chỉ là "giữ khí".

Ông xoay người, giọng trầm hơn:

Tiếp theo là "giữ tâm".

"Và lần này sẽ không đứng yên".