Chương 1: Phàm Nhân Võ Bắc

Thôn Thanh Khê nằm dưới chân núi Hắc Sơn, đất đai cằn cỗi, quanh năm đều có gió lạnh thổi về. Trong thôn, nhà nghèo không ít, nhưng nếu nói khổ nhất, gia đình Võ Bắc chắc chắn đứng đầu.

Nhà hắn chỉ có một gian tranh nhỏ, vách đất nứt nẻ. Mùa mưa, nước dột khắp nơi, mùa đông gió lùa lạnh buốt. Cha mất sớm vì bệnh nặng, mẹ hắn thân thể yếu ớt, ngày ngày dệt vải thuê, đổi lấy vài đấu gạo cầm hơi.

Võ Bắc từ nhỏ đã quen với đói rét và lao lực.

Mười hai tuổi, hắn lên núi đốn củi.

Mười bốn tuổi, gánh củi ra chợ huyện bán.

Đến mười sáu tuổi, mẹ bệnh nặng, không còn cách nào khác, hắn bán mình làm nô tài cho Trịnh phủ trong huyện thành.

Từ đó, hắn không còn tự do nữa.

Trong Trịnh phủ, Võ Bắc làm đủ mọi việc nặng nhọc như gánh nước, bổ củi, quét sân, khuân vác... Ăn cơm thừa, ngủ phòng củi, bị quát mắng đánh đòn là chuyện thường ngày. Nhưng hắn chưa từng oán hận, bởi chỉ cần có thể đổi lấy tiền gửi về quê cho mẹ, hắn đều cam tâm.

2 năm làm nô, thân thể hắn rắn rỏi hơn hẳn so với những người cùng tuổi, ánh mắt cũng dần trở lên trầm ổn.

Năm Võ Bắc 18 tuổi.

Trịnh phủ truyền đến một tin khiến cả huyện thành xôn xao, "Ngự Phong Tông" phái người xuống mở đàn tuyển chọn đệ tử ở quảng trường phía nam.

Trịnh thiếu gia, người Võ Bắc theo hầu, vừa nghe xong liền kích động. Y vốn ham mê chuyện tu tiên, mơ mộng một ngày có thể ngự phong mà đi.

"Chuẩn bị xe ngựa, hôm nay ta muốn đi quảng trường!"

Võ Bắc bị gọi theo hầu.

Hắn cúi đầu đáp vâng, nhưng trong lòng không khỏi dậy sóng. Ngự Phong Tông với hắn mà nói, xa xôi như mây trời. Hắn biết rõ thân phận của mình chỉ là nô tài, không có tư cách tham gia tuyển chọn, nhưng chỉ cần được đứng nhìn từ đằng xa, cũng đã là cơ hội hiếm có rồi.

Quảng trường phía nam rộng lớn, đá xanh lát nền, trên đài cao, mấy vị tu sĩ mặc đạo bào đứng thẳng, khí tức trầm ổn, chỉ cần liếc mắt đã khiến cho đám phàm nhân bên dưới phải nín thở.

Từng thiếu niên được gọi tên đi lên tiến hành khảo nghiệm.

Có kẻ linh quang rực rỡ, được tán thưởng.

Có kẻ ánh sáng mờ nhạt, thất vọng rời đi.

Đến lượt Trịnh thiếu gia.

Y chỉnh lại y phục, đặt tay lên "Linh Thạch Trắc Nghi". Thanh quang hiện lên, nhưng chỉ ở mức trung hạ.

Một vị chấp sự nói nhạt:

"Tư chất trung hạ."

Không thu cũng không đuổi, có thể đăng ký làm đệ tử ký danh hoặc là tạp vụ.

Trịnh thiếu gia sắc mặt khó coi, lùi xuống trong im lặng.

Còn Võ Bắc thì đứng phía sau, cúi đầu hầu hạ. Theo quy củ, "nô tài không được bước lên đài".

Nhưng đúng lúc ấy, một vị chấp sự chợt nhìn xuống.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói vang rõ, quảng trường lập tức yên tĩnh.

Võ Bắc giật mình, quỳ xuống:

"Tiểu nhân là nô tài Trịnh phủ."

"Bao nhiêu tuổi?"

"Mười tám."

Vị chấp sự quan sát hắn kỹ hơn đôi tay chai sần, bắp tay nổi gân, hơi thở đều đặn, không giống người thường.

"Ngươi từng luyện thể?"

"Dạ không ạ, tiểu nhân chỉ là làm việc nặng từ nhỏ nên cơ thể có chút khoẻ hơn người thường mà thôi."

Ngự Phong Tông không chỉ tuyển chọn đệ tử bằng tư chất, mà còn có Phong Tu Đường, chuyên tu luyện thân thể, đảm nhiệm việc vận chuyển linh tài, hộ tống, khai sơn mở mạch.Những nơi ấy, rất thiếu những kẻ chịu khổ, bền bỉ

Chấp sự trầm ngâm, rồi quay sang một lão chấp sự khác bên cạnh, truyền âm vài câu. Sau đó lão liếc nhìn Võ Bắc, rồi khẽ gật đầu.

Chấp sự lúc này mới lên tiếng:

Ngự Phong Tông mỗi năm đều có "chỉ tiêu đệ tử ký danh", chuyên thu những kẻ "thiên phú không cao nhưng thân thể bền bỉ, tâm tính ổn định".

"Ngươi sẽ được phân vào Phong Tu Đường, làm việc nặng trong ba năm. Ba năm sau không đạt yêu cầu, lập tức trục xuất."

Võ Bắc nghe xong không chút do dự, liền lập tức cúi đầu dập trán xuống đất:

"Tiểu nhân cảm ơn 2 vị chấp sự."

Chấp sự phất tay:

Thu làm "đệ tử ký danh Ngự Phong Tông".

Từ khoảnh khắc ấy, Võ Bắc không còn là nô tài của Trịnh phủ nữa, mà trở thành người của tiên môn dù chỉ đứng ở hàng thấp nhất.

Vào Ngự Phong Tông, Võ Bắc được bố trí ở khu đệ tử ký danh. Không sư phụ riêng, không ai chỉ dạy, chỉ được phát một quyển "Rèn Luyện Thân Thể Cơ Bản," cũ kỹ và khẩu phần đan dược ít ỏi.

Nhưng hắn không oán.

Mỗi sáng sớm, khi trời còn mờ sáng, Võ Bắc đã dậy luyện thể. Chạy sơn đạo, gánh đá, rèn xương cốt, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.

Buổi trưa, hắn ngồi dưới gốc tùng, vận chuyển công pháp, chậm rãi dẫn linh khí nhập thể. Linh khí tiến vào chậm chạp, kinh mạch đau nhức, nhưng hắn cắn răng chịu đựng.

Đến ban đêm, trong căn phòng gỗ đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét, hắn khoanh chân tĩnh tọa, luyện thần, nghiền ngẫm từng câu khẩu quyết.

Ngày này qua ngày khác.

Không ai để ý.

Không ai khen ngợi.

Võ Bắc hiểu rất rõ kẻ thiên phú thấp, chỉ có thể dùng siêng năng và ý chí để bù đắp.

Dưới bầu trời đầy sao của Ngự Phong Tông, một, phàm nhân từng là nô tài, đã lặng lẽ bước lên con đường tu tiên.

Và con đường ấy...

Chỉ vừa mới bắt đầu.