Chương 19: Người Đại Diện

"Tôi không hát đâu." Kỳ Duy Nghệ buông đũa xuống, lau miệng, dùng ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm hắn: "Trình độ tôi thế nào tôi biết, cho dù có chỉnh giọng thì cũng rất khó nghe."

"Nhưng nếu cậu không hát thì sẽ bị mắng đó." Hồ Văn Tinh lo lắng nhìn hắn.

"Tôi mà hát thì càng bị mắng dữ hơn kìa." Kỳ Duy Nghệ trợn trắng mắt, hắn lấy chai nước ra uống một hớp, rốt cuộc cũng át xuống được vị cà rốt trong miệng.

Vẻ mặt của người thanh niên ngồi đối diện viết đầy lo lắng, giống như người sắp bị mắng là mình vậy.

"Thật ra tôi bình thường, mắng thì cứ mắng đi." Kỳ Duy Nghệ vặn nắp chai, suy tư một chút rồi mới mở miệng nói: "Thời gian cậu ở giới giải trí dài hơn tôi, hẳn nên biết trong cái giới này không sợ không có đề tài chỉ sợ không ai chú ý tới."

Thân thể Hồ Văn Tinh cứng đờ mấy giây rồi mới gật đầu.

"Cậu cũng vậy, bản thân cậu không tranh không đoạt thì đừng nghĩ ai có thể giúp cậu." Kỳ Duy Nghệ đứng lên nhìn xuống hắn từ trên cao, tiếng nói thanh lãnh đạm bạc như hồi chuông gõ vào lòng Hồ Văn Tinh.

Bỏ lại Hồ Văn Tinh, Kỳ Duy Nghệ bước nhanh ra khỏi căn tin.

Bây giờ sớm đã quá giờ ngủ, hắn muốn thật nhanh quay về ký túc xá, leo lên giường nằm ngủ, lớn lên đẹp cũng là một loại thực lực, thịnh thế mỹ nhan của hắn không thể có nếp nhăn được.

Kỳ Duy Nghệ vuốt mặt mình phiền muộn nghĩ, không chú ý tới có một người phụ nữ đang chờ ngay cạnh cửa.

Cô ta không tránh không né, nói thẳng: "Tôi đang đợi cậu, Kỳ Duy Nghệ."

Vóc người của cô không cao, xỏ một đôi giày đế bằng, mặc quần ống rộng màu nâu đậm, bên ngoài khoác áo gió màu đen, tuy đang là buổi tối nhưng lại đeo kính râm che khuất mặt.

Nhìn sao cũng không giống nhân viên, Kỳ Duy Nghệ dùng cái đầu nhỏ suy nghĩ hồi lâu mới rút ra suy đoán.

"Chị là fans cuồng à?"

Ở ngoài tổ tiết mục thường xuyên có paparazzi và fans các nhà ngồi canh cả ngày lẫn đêm chỉ để chụp được các thực tập sinh.

Đôi mắt đen nhánh của Kỳ Duy Nghệ hiện lên vẻ khát vọng, thò đầu lại thương lượng: "Chị là người bên ngoài hả? Có thể ra mua giúp tôi gói thuốc không?"

Tuy người phụ nữ đeo kính râm nhưng Kỳ Duy Nghệ cũng vẫn thấy được cô ấy đang nhăn mày lại.

"Nhờ người lạ mua thuốc lá, Lưu Toàn dạy cậu thế à?" Người phụ nữ tháo kính râm xuống, khí thế cả người như kéo căng: "Tôi là Thông Mẫn, là người đại diện của cậu."

Thông Mẫn, người đại diện kim bài của Hải Nhau, mấy người dưới trướng cô ấy đều là những ngôi sao có tên tuổi.

"Vừa nãy tôi nghe cậu nói chuyện, vốn còn muốn khen cậu thành thục." Thông Mãn vén tóc dài lên, lười biếng nói: "Nhưng giờ nhìn lại thì cậu vẫn còn quá non."

"Bây giờ chị khen tôi lại cũng được mà." Kỳ Duy Nghệ mặt dày vô sỉ nói.

Thông Mẫn không trả lời, giơ tay lên xem đồng hồ: "Tôi nhắc cậu trước một tiếng, từ hôm nay trở đi tôi chính là người đại diện của cậu. Chắc cậu cũng biết, hiện tại tổ tiết mục cũng chỉ mượn độ hot của cậu để hưởng lợi mà thôi, cậu lúc nào cũng có thể bị từ bỏ."

Kỳ Duy Nghệ an tĩnh lại.

Đương nhiên hắn cũng biết mình không là gì cả trong cái tiết mục này. Bọn họ dung túng, cho tài nguyên cũng chỉ để kéo thêm độ hot mà thôi.

"Mà tôi thân là người đại diện của cậu tất nhiên mong muốn cậu tốt lên."

"Cũng chỉ là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi mà thôi." Kỳ Duy Nghệ lạnh lùng nói.

"Đương nhiên, tôi lại không phải cha mẹ cậu, đối tốt với cậu tất nhiên phải có điều kiện rồi." Thông Mẫn thừa nhận, ánh mắt nhìn về hắn còn mang theo vẻ tán thưởng: "Tôi chỉ có một yêu cầu dành cho cậu."

"Nghe lời?" Tâm trạng Kỳ Duy Nghệ khi hỏi câu đó rõ ràng rất không vui, hắn chán ghét cảm giác bị người khác ước thúc.

Thông Mẫn lắc đầu, hùng hồn nói: "Hot cho tôi!"