"Ổn hơn nhiều so với mớ bùi nhùi lúc nãy rồi đó, sau này cứ tập theo cái này đi." Kỳ Duy Nghệ móc móc tai, mặc kệ sắc mặt muốn nói lại thôi của đám người, lười biếng ngáp một cái: "Tôi về ngủ đây, mọi người cố lên nha."
Đã cố lên rồi còn thêm chữ nha, sợ không làm tức chết bọn họ hay gì.
Các tuyển thủ mỗi ngày thức tới rạng sáng tập luyện dẫn tới quần thâm, đầu hối đã hoàn toàn hỏng mất, rất muốn trùm bao tải người này lên đánh cho một trận.
"Chờ chút." Hồ Văn Tinh đứng lên, chạy theo Kỳ Duy Nghệ: "Tôi muốn nói chuyện với cậu về chuyện chia từ..."
Kỳ Duy Nghệ dừng chân, con ngươi đen nhánh thuần khiết nhìn chằm chằm hắn: "Nói chỗ nào?"
"Sao cơ?" Hồ Văn Tinh khó hiểu.
"Không phải muốn nói chuyện với tôi sao? Chỗ nào?" Thấy vẻ mặt nghi hoặc của hắn, Kỳ Duy Nghệ thở dài: "Đứng chỗ này nói cũng được nhưng tôi mệt."
Rõ ràng cậu cái gì cũng không làm thì mệt cái quái gì chứ?
Hồ Văn Tinh nhìn hắn một cách phức tạp, không ngờ Kỳ Duy Nghệ lại chịu nói chuyện với mình.
Trước khi tiếp xúc, Kỳ Duy Nghệ trong ấn tượng của hắn là loại người mang theo chủ nghĩa độc lập, luôn lười giao tiếp với những người xung quanh. Nhưng trải qua mấy ngày quan sát trong âm thầm này, Hồ Văn Tinh nghĩ, ấn tượng ban đầu cũng không phải lúc nào cũng đúng.
Trong lúc luyện tập chuẩn bị cho công diễn thì đa số thực tập sinh đều sẽ thức đêm. Căn tin cũng vì đó mà mở cửa xuyên đêm để cung cấp đồ ăn bổ sung dinh dưỡng cho bọn họ.
Kỳ Duy Nghệ cẩn thận tỉ mỉ lựa ra cà rốt, tỏi , hành tây từ tô mỳ trộn rồi mới ung dung thưởng thức bữa ăn đêm của mình.
"Cậu chia từ cho tôi thật sự mà nói là quá nhiều, tính cả hợp xướng luôn là gần cả nữa bài. Tôi cho là cậu có thể hát hai câu của tôi ở phần mở đầu."
Nguyên bài hát Mơ Thấy nói về cảnh đẹp trong mơ, cho nên việc xây dựng bầu không khí mới là mấu chốt của bài hát này.
Khi thảo luận phần này mọi người cũng đều nhất trí phải dùng âm thanh thiếu niên trong trẻo kỳ ảo.
Nói về ngón giọng trong trẻo nhất ở đây chính là Kỳ Duy Nghệ.
"Tôi không hát." Kỳ Duy Nghệ từ chối một cách thẳng thừng: "Tôi hát rất dở."
"Nhưng tôi nghe được..." Nhắc tới giọng hát của hắn, trong lòng Hồ Văn Tinh vẫn còn bóng ma: "Phát sóng có thể chỉnh âm."
"Nhưng có người xem trực tiếp mà." Kỳ Duy Nghệ đúng lý hợp tình nói: "Tôi mắc cỡ lắm."
Ngài với hai chữ mắc cỡ không có chút liên quan nào với nhau có được chưa?
Hồ Văn Tinh đau đầu nhìn hắn: "Thật ra biểu hiện một chút là được rồi, chỉ cần khớp khẩu hình miệng..."
"Hát nhép hả." Kỳ Duy Nghệ hiểu ý của hắn, cúi đầu ăn gấp mì xào, sắc mặt trở nên rất khó coi.
"Cậu sao vậy?" Hồ Văn Tinh quan tâm hỏi: "Tuy tôi cũng ghét hát nhép nhưng hiện giờ có rất nhiều người cũng làm như vậy, cậu đừng khó chịu."
Không ngờ năng lực nghiệp vụ của Kỳ Duy Nghệ tuy kém nhưng lại vẫn có đạo đức nghề nghiệp như vậy, thật cảm động.
Kỳ Duy Nghệ nuốt xuống đồ ăn trong miệng, sắc mặt khó coi dần dịu lại, hắn vỗ ngực, giống như vừa sống sót qua đại nạn: "Trời đất, tôi ăn trúng cà rốt."
Biểu tình trên khuôn mặt như đã chịu nhục nhã to bằng trời, thì ra chỉ là do kén ăn.
"..." Hồ Văn Tinh siết chặt quyền, tự trấn an mình phải giữ lý trí giữ bình tĩnh.