Chương 17: Phân Chia Ca Từ

"Phần thứ nhất đoạn đầu do Hồ Văn Tinh hát. Phần thứ hai thích hợp trung âm nam, lúc nãy tôi nghe anh hát khá tốt cho nên chia cho anh, tiếp theo..." Nói thật trình độ ca hát của Kỳ Duy Nghệ rất khó nghe, cho dù là hắn cũng không nỡ khen chính mình được.

Nhưng thường thức về âm nhạc thì vẫn phải có, hắn rất nhanh đã căn cứ theo năng lực của từng người mà chia xong ca từ.

"Cuối cùng là phần điệp khúc và ba câu âm cao cuối cùng..."

Âm thanh mát lạnh của Kỳ Duy Nghệ vang lên, mọi người cùng hồi hộp theo, sợ chính hắn muốn hát đoạn này.

Tên của bảy tám người ghi chằng chịt trên mặt giấy.

Kỳ Duy Nghệ quét mắt xung quanh, rút ra cây bút từ trong tay Hồ Văn Tịnh xoá toàn bộ những cái tên đó, sau đó lại trả lại cho hắn: "Toàn bộ do cậu tới hát, đoạn này chia cho hai người hát thì quá khó nghe."

Cái gì, phần mở đầu với đoạn điệp khúc đều giao cho một người.

"Cậu, cậu phân như vậy không công bằng!" Triệu Minh chỉ có nửa câu từ đứng ra nói lý.

"Đúng, sao có thể chia như vậy được, quá thất đức."

"Công bằng?" Kỳ Duy Nghệ lộ ra vẻ mặt khó có thể tin nổi, hắn hỏi ngược: "Các người lại theo đuổi công bằng trong một chương trình mà độ hot là thứ quan trọng nhất sao?"

"Nếu công bằng mà nói." Kỳ Duy Nghệ cười một cách tàn nhẫn, trào phúng sự ngây thơ của bọn họ: "Thì sao tôi lại thành tổ trưởng của mấy người?"

"..." Mẹ, vậy mà thấy cũng có lý.

"Câm miệng lại hết được chưa? Được rồi thì hát một lần theo tôi phân thử đi." Thành công chặn lại câu oán hận của mọi người, Kỳ Duy Nghệ đút tay vô túi quần, thân mình nghiêng ra sau dựa vào tường.

Hắn thần thanh khí sảng, sắc mặt hồng nhuận, tư thái nhẹ nhàng, làm cho những tuyển thủ ngày đêm luyện tập điên cuồng ở đây ghen ghét.

"Tôi không biết điều âm, cậu tới đi." Kỳ Duy Nghệ sai sử Hồ Văn Tĩnh như lẽ đương nhiên, trên mặt không có chút xấu hổ nào.

Giống như chuyện tuyển thủ show âm nhạc không biết điều âm đối với hắn cũng không phải chuyện mất mặt gì vậy.

Thật vô dụng. Lưu Huy thầm mắng trong lòng, nhưng hắn cũng lại phối hợp tập luyện phần của Kỳ Duy Nghệ giống những người khác, bắt đầu hát hoàn chỉnh bài Mơ Thấy.

Bởi vì trước đó chưa luyện tập qua bản này nên lúc đầu có chút trúc trắc.

Nhưng khi bài hát kết thúc, tất cả mọi người đều chỉ có thể cắn răng thừa nhận rằng là bản thảo phân từ của Kỳ Duy Nghệ tốt hơn của bọn họ rất nhiều.

Nghe mọi người hát xong, Hồ Văn Tinh thở phào nhẹ nhõm một hơi, đây mới là trạng thái lý tưởng trong bài Mơ Thấy mà hắn mong muốn.

Nhưng ngay sau đó hắn mới sực nhớ tới.

Kỳ Duy Nghệ không có part của riêng mình.

Không chỉ như thế, hắn cũng không có hát chung hai câu hợp xướng, mà chỉ dựa vào tường yên lặng lắng nghe.

Những người khác cũng chú ý tới điểm này đều thấp thỏm khó hiểu nhìn về phía Kỳ Duy Nghệ. Tuy lúc đầu bọn họ muốn bài trừ người này ra khỏi đội hình nhưng dù sao vị trí Center của bài này cũng vẫn chỉ có thể là hắn.

Nhưng bây giờ thân là Center lại không có nửa câu hát nào, đừng nói là fans của Kỳ Duy Nghệ mà cho dù là tổ tiết mục cũng sẽ không tha cho bọn họ.