Còn khoảng 1 tuần nữa là tới lần công diễn đầu tiên, thời gian luyện tập rất gấp rút. Hiện là buổi tối 11 giờ rưỡi nhưng mỗi gian phòng huấn luyện đều còn sáng đèn.
Kỳ Duy Nghệ không làm kinh động đến bọn họ, im lặng mà nhập cư trái phép từ cửa sau, trốn ở phía sau máy quay.
Bởi vì trong quá trình luyện tập sẽ có nhân viên tổ camera ra vào thường xuyên cho nên bọn họ cũng không có chú ý tới hắn.
Hồ Văn Tinh ngồi một góc, trạng thái tiều tuỵ hơn hai ngày trước rất nhiều, nhưng vẫn cố gắng gắng gượng để điều phối: "Hiện tại có ba bản thảo chia part, chúng ta luyện thử xem, sau đó mọi người cùng chọn ra bản thảo thích hợp nhất."
"Theo ý của tôi thì ba bản thảo này cũng không công bằng."
"Nhưng mà tiến độ của tổ chúng ta đã quá chậm rồi, không còn thời gian thảo luận nữa đâu."
"Cũng không thể do thời gian gấp mà quyết định qua loa được, bây giờ ba bản này đều có khuyết điềm, nếu chúng ta muốn thắng thì sân khấu phải hoàn mỹ mới được..."
"Đủ rồi!" Hồ Văn Tinh không chịu nổi sự ồn ào này nữa mà cắt ngang lời của bọn họ, tức giận nói: "Phần quan trọng nhất trong công diễn là chia part hả? Các người giành giật ba ngày có chắc là vì muốn có sân khấu hoàn mỹ không?"
Trong lòng mọi người ở đây đều rõ nguyên nhân, thêm sau khi nghe được lời nói đó, mấy tuyển thủ hùng hổ doạ người bỗng dưng yên tĩnh lại.
"Cứ làm theo lời tôi, bây giờ cứ luyện ba bản này một lần trước đi."
Ba ngày nay bọn họ đã nghe bài Mơ Thấy này không biết bao nhiêu lần. Nhưng luyện hoàn chỉnh thì lại ít ỏi không bao nhiêu, phần đông đều tập trung vào việc chia part.
Vài người trong tổ thậm chí còn là vocal có thực lực rất mạnh, nhưng bởi vì không định dạng đúng vị trí, thiếu sự khéo léo trong khâu sắp xếp mà khi hát nguyên bài lại lộ ra mâu thuẫn.
Sau khi luyện xong ba bản thảo, không chỉ mình Hồ Văn Tĩnh mà các tuyển thủ còn lại cũng đều trầm mặc.
Bỏ qua Kỳ Duy Nghệ thì thực lực của tổ bọn họ là mạnh nhất, nhưng hiện tại cho ra tác phẩm còn không đạt tới trình độ tiêu chuẩn.
Trong phòng học lâm vào tĩnh mịch, thậm chí còn nghe được âm thanh tích tắc của tiếng kim đồng hồ.
Leng keng, 12 giờ đúng.
Hồ Văn Tinh mệt mỏi chống đầu gối đứng dậy: "Đã khuya rội, mọi người về nghỉ ngơi..."
Bạch bạch bạch
"Biểu hiện của các người... Quá xuất sắc." Kỳ Duy Nghệ đi tới bên cạnh Hồ Văn Tĩnh.
Hồ Văn Tĩnh thấy hắn đến lập tức đứng dậy muốn nhường chỗ.
Lại bị một tay đè bả vai áp ngồi lại, Kỳ Duy Nghệ rút ra một xấp bản thảo từ tay Hồ Văn Tĩnh.
"Theo ước định lúc trước, sau này phải hoàn toàn nghe theo tôi sắp xếp, mọi người không có ý kiến gì chứ?" Khi nói chuyện, Kỳ Duy Nghệ cúi đầu nhìn ca từ lẫn mấy chỗ đánh dấu, không xem bọn họ.
Những người xung quanh không phục lắm, nhưng nghĩ đến thân phận tổ trưởng của hắn, còn có đã lãng phí thời gian ba ngày cho nên bọn họ thức thời mà im miệng lại.
Kỳ Duy Nghệ tiếp tục nói: "Nếu mọi người không ý kiến gì thì tiếp theo tôi sẽ chia từ."
Lưu Huy chán ghét lầm bẩm: "Xong rồi, cậu ta nhất định giành phần nhiều nhất cho mà xem."
Tiếng nói thầm rất nhỏ nhưng bởi vì không gian an tĩnh nên vẫn có nhiều người nghe thấy.