Chương 15: Kỳ Duy Nghệ Đi Luyện Tập

"Ây da tiểu tổ tông của tôi ơi, mấy ngày nay người ta luyện tập tới mức chân không chạm đất, còn cậu xem lại mình đi, sao lại nhàn rỗi như đi du lịch thế này chứ hã?"

Lưu Toàn bước đi theo sau Kỳ Duy Nghệ, thấy hắn lang thang đi tới đi lui không có mục đích thì gấp tới mức sắp rụng luôn mấy cọng tóc ít ỏi còn sót lại trên đầu.

Hôm qua chương trình lên sóng, biểu hiện của Kỳ Duy Nghệ như bị thần nhập, thành công giành được một chút thiện cảm của người qua đường. Nếu bây giờ hắn không chịu đi tập luyện thì không chừng chút thiện cảm này lại bay đi mất.

Kỳ Duy Nghệ lười giải thích với hắn, dửng dưng nói: "Tôi tập có tác dụng không?"

"Ít nhất thì thái độ phải nghiêm túc chút chứ, mọi người đều thích người cố gắng mà... Ây da." Lo nói chuyện với hắn, Lưu Toàn không để ý thiếu chút nữa bị cánh cửa đột nhiên mở ra đυ.ng phải.

Kỳ Duy Nghệ ngậm kẹo mυ"ŧ nhìn qua, đối diện với hai con mắt đỏ hoe của Trịnh Cung, thân thể hắn chấn động.

Hôm nay là ngày tốt gì vậy? Thế mà có thể chứng kiến cá sấu rơi lệ.

Hắn nhét kẹo vào miệng, dời tầm mắt: "Lưu Toàn, nhanh lên."

Từ sau buổi họp mặt kia hắn đã nhìn Trịnh Cung không thuận mắt, nếu có gặp cũng đi đường vòng, không ai nhìn mặt ai.

Thế mà hiện giờ Kỳ Duy Nghệ chuẩn bị né tránh thì Trịnh Cung lại sáp tới.

"Lưu Toàn? Tên này nghe thật quen tai." Trịnh Cung nhìn Kỳ Duy Nghệ, tranh thủ nói với hắn một câu trước khi hắn rời đi: "Giống tên của quản gia, có đúng hay không?"

Kỳ Duy Nghệ không trả lời, chỉ lạnh lẽo nhìn hắn, lắc đầu tiếc nuối.

Không lẽ người này bị đả kích quá lớn cho nên đầu óc hỏng luôn rồi?

Rõ ràng cười còn khó coi hơn cả khóc, hà tất phải lôi kéo làm quen với mình.

Nhìn bóng dáng đi xa của hắn, Trịnh Cung thu lại nụ cười, mở ra lòng bàn tay hiện lên từng vết máu nhàn nhạt.

"Cậu chậm một chút, đợi tôi với." Lưu Toàn thở hổn hển đuổi theo hắn, "Đi nhanh vậy làm gì, ăn cơm à?"

"Tôi có thói ở sạch, trên đường gặp phải thứ dơ bẩn nên muốn nhanh trốn đi."

"Dơ bẩn? Mà sao vừa nãy cậu không để ý tới Trịnh Cung vậy? Hiện tại hắn là hạng nhất, cậu không sợ fans người ta chửi cậu à?" Lưu Toàn nói xong dừng lại: "Ồ quên, bọn họ đã chửi cậu rồi mà."

"Cứ việc đi, dù sao tôi cũng không nhìn thấy." Thấy hắn lại muốn bắt đầu lải nhải, Kỳ Duy Nghệ đúng thời điểm cắt lời Lưu Toàn, thúc giục nói: "Tôi còn có việc vậy nên anh có thể đi rồi."

Lưu Toàn khó hiểu: "Cậu đi đâu? Ăn cơm chiều à?"

Kỳ Duy Nghệ chỉ tay về hướng phòng học nhạc sau lưng: "Tôi đi luyện tập, cảm động không?"

Cảm động, cảm động sắp khóc luôn.

Lưu Toàn sững sờ một lúc lâu, hắn rất muốn duỗi tay sờ trán Kỳ Duy Nghệ xem có bị sốt không, nếu không sao lại thốt ra được hai chữ luyện tập này.