Chương 14: Chương Trình Phát Sóng

"Xin lỗi, tôi bị OCD."

Mành ảnh từ số 27 dời tới mặt của Kỳ Duy Nghệ, tổ hậu kỳ còn bỏ thêm cho hắn một cái vương miện nhỏ lấp lánh.

"A a a." Thiếu nữ trước màn hình ôm chặt gối ôm lớn in hình chân dung thần tượng vào lòng, kích động mà lăn qua lăn lại trên sô pha: "Duy Duy thật đáng yêu, thanh máu của em sắp bị em ấy hút cạn luôn rồi, nhất định em phải giành được phiếu xem công diễn."

Tiết mục chiếu tới đoạn chọn ca khúc, màn ảnh di chuyển giữa ngón tay của Kỳ Duy Nghệ cùng với khuôn mặt lo âu thấp thỏm của các tuyển thủ còn lại.

Khi mà mọi người cho rằng Kỳ Duy Nghệ muốn chọn thần khúc thì đột nhiên hắn lại quay qua chọn một bài tình ca hay nhất trong đó.

Các tuyển thủ xung quanh, phụ đề hậu kỳ, và cả khán giả ngồi trước màn hình đồng thời phát ra tiếng kêu rên: "Ngài là ma quỷ à?"

Thiếu nữ kích động xoay người ngồi dậy, lấy điện thoại lên: "Bảo bối nhà mình quá biết chơi, đợi mami nạp tiền bỏ phiếu cho bảo bảo nha ô ô."

Nam sinh nhìn hơi lớn tuổi hơn một chút ở bên cạnh khinh thường: "Kêu thân thiết như vậy, người ta có nhận em là mẹ không?"

"Duy Duy có nhiều fans như vậy, không để ý tới em thì có sao đâu." Thiếu nữ mở ra giao diện nạp tiền, không oán không hận nói: "Từ nhỏ em ấy đã không có người nhà, chỉ có fans bọn em, nên bọn em phải dùng hết sức mà yêu thương Duy Duy mới được."

"Ai, đu idol thật não tàn." Nam sinh khinh miệt phỉ nhổ em gái mình, tầm mắt dời lại màn ảnh, như suy tư gì đó rồi nói: "Nhưng mà sinh hoạt hằng ngày của idol này thú vị hơn nhiều lúc đứng trên sân khấu, chơi bóng rổ cũng khá tốt."

Trong căn phòng nhỏ hẹp u ám, không khí tràn ngập mùi thuốc súng, giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

"Vì cái gì mà nhiệt độ của kỳ này toàn dồn vô Kỳ Duy Nghệ? Cậu có biết từ hôm qua tới giờ cậu ta lên mấy cái hot search, tăng bao nhiêu fans không? Trước khi gia nhập chương trình đã nói với cậu không biết bao nhiêu lần phải đoạt màn ảnh tạo đề tài, người đại diện dạy cậu thế à?"

"Thật xin lỗi, tôi cô phụ phụ sự bồi dưỡng của công ty." Trịnh Cung rũ đầu, hai tay nắm chặt quyền, ủ rũ mặc cho người đối diện phê bình.

"Hừ... Cậu có lỗi chỉ có công ty thôi sao?" Giọng nữ bén nhọn khắc nghiệt, mỗi chữ đều như vỗ mạnh vào màn tai của hắn, "Không có cậu, công ty còn có người mới càng nhỏ tuổi, càng có ngộ tính. Mà cậu bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này còn có thể xoay người được không?"

Trịnh Cung nắm chặt tay hơn, như muốn ngừng thở, hắn ngẩng đầu cần xin người phụ nữ trước mặt: "Cầu xin đừng từ bỏ tôi, tôi sẽ cố gắng thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời công ty."

"Tạm thời công ty còn chưa có ý định bỏ rơi cậu, tiếp theo phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của cấp trên. Lúc trước chúng ta lấy Kỳ Duy Nghệ ra tính kế có hiệu quả rất kém, lần sau chúng ta..." Người kia cúi xuống gần hắn, tròng mắt loé lên ánh sáng quỷ dị.