- 🏠 Home
- Sủng
- HE
- Nhất Làm Đỉnh Lưu
- Chương 13: Kỳ Duy Nghệ Không Biết Xấu Hổ
Nhất Làm Đỉnh Lưu
Chương 13: Kỳ Duy Nghệ Không Biết Xấu Hổ
"Tôi biết anh chú ý đến tôi." Kỳ Duy Nghệ kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh hắn, tách hai chân ra ngồi lên, chống cằm lên thanh ghế gỗ: "Đàn xong bài này có thể trả lời tôi một vài vấn đề được không?"
Viên Diệp nhìn chằm chằm hắn, lại đàn thêm vài âm thanh du dương.
Hắn bất đắc dĩ rút tay về: "Cậu hỏi đi."
Kỳ Duy Nghê vào thẳng chủ đề: "Anh rất muốn chọn bài Mơ Thấy à?"
"Đúng vậy, Mơ Thấy hay hơn nhiều so với bài này... Chẳng lẽ cậu muốn đổi cho tôi?" Viên Diệp kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, nhìn sao cũng không thấy Kỳ Duy Nghệ giống người tốt cho lắm.
"Nghĩ cái gì vậy, đương nhiên không phải." Kỳ Duy Nghệ xụ mặt xuống: "Tôi muốn hỏi là, nếu là anh thì anh sẽ suy diễn bài hát này thế nào?"
"Cho nên cậu đến đây là muốn tôi chỉ dạy à?" Viên Diệp lập tức đoán được ý đồ của hắn, sắc mặt càng thêm kinh ngạc: "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không để ý những thứ đó."
"Ừm." Kỳ Duy Nghệ không biết xấu hổ mà thừa nhận, còn bày ra vẻ đúng lý hợp tình mà nói: "Nếu chỉ có mình tôi trên sân khấu thì đương nhiên là không cần quan tâm rồi."
"Nhìn không ra cậu còn là người có trách nhiệm với tập thể như vậy đó."
"Anh nghe hết câu đã." Kỳ Duy Nghệ tiếp tục nói: "Nhưng hiện giờ không phải chỉ có một mình tôi, nên phải nghĩ cách làm sao cho đôi mắt của khán giả chỉ có thể nhìn mình tôi trong đám người đó."
"Tôi có thể thu hồi câu nói vừa rồi không?" Viên Diệp đỡ trán, khoé miệng giật giật: "Cậu so với trong tưởng tượng của tôi càng thêm không biết xấu hổ."
Sao khi trau đổi một vài vấn đề với Viên Diệp, hai người kết bạn cùng đi ra phòng học, vừa ra tới đã nghe được âm thanh tranh chấp từ phòng học kế bên.
Kỳ Duy Nghệ lấy ra hộp kẹo cao su vị bạc hà đưa qua, trong miệng còn thổi bong bóng: "Ăn không?"
"Tổ của cậu sắp đánh nhau rồi mà cậu còn có tâm trạng ăn kẹo à?" Viên Diệp lải nhải, nhưng thân thể lại thành thật mà lụm hai viên bỏ vào miệng.
Khi hóng drama phải có gì ăn mới chuẩn bài.
"Đánh cũng tốt, dù sao người bị đánh cũng không phải là tôi." Cách một bức tưởng nghe không rõ âm thanh, Kỳ Duy Nghệ liền kéo Viên Diệp lại trước cửa nghe lén.
"Mọi người bình tĩnh chút đi." Hồ Văn Tĩnh đứng bên cạnh dương cầm, hắn nắm chặt tờ giấy ca từ, bất lực mà lắc đầu.
Trong phòng miễn cưỡng yên tĩnh lại một chút, nhưng không khí trong phòng vẫn còn giương cung bạt kiếm.
"Được, vậy cậu nói đi, hai câu mở đầu có phải do tôi biểu diễn sẽ hay hơn đúng chứ?"
"Giọng nam trầm không hợp mở màn, cậu không thể chỉ vì mình mà bỏ qua lợi ích của cả nhóm được."
"Các người giành phần mở đầu thì thôi đi, nhưng mà sao tôi chỉ có hai câu hát vậy?"
Kỳ Duy Nghệ đang vây xem lại thổi bong bóng, kẹo cao su vụn dính lên khoé môi.
Hắn móc khăn giấy ra lau đi, dửng dưng nói: "Tôi còn tưởng phải đợi tới ngày mai mới bắt đầu nữa kìa, hạn sử dụng của bầu không khí hoà bình giả dối này cũng quá ngắn rồi."
"Cậu đã sớm đoán được?"
"Rất khó đoán sao? Mấy người bên trong kia thực lực đều tương đương nhau, đương nhiên sẽ không ai chịu phục ai rồi." Mặt mày Kỳ Duy Nghệ hớn hở, đắc ý nó: "Không giống tôi, không muốn hát một câu nào."
"Chuyện này có gì để khoe chứ?" Viên Diệp cảm giác như mình có chướng ngại khi câu thông với hắn: "Cậu không muốn giành lấy vài câu hát cho mình à, dù sao giọng của cậu cũng hay như vậy."
Khoé môi đang giơ lên của Kỳ Duy Nghệ bỗng chùn xuống, trên mặt tràn đầy vẻ cự tuyệt: "Anh có biết bạn bè tôi hình dung tôi ca hát như thế nào không?"
Viên Diệp nghiêng đầu, trên mặt viết đầy dấu chấm hỏi.
"Nevermore."
Viên Diệp thắc mắc: "Ý gì?"
Kỷ Duy Nghệ nhìn chằm chằm hắn, gằn giọng thốt ra từng chữ một: "Vĩnh, viễn, siêu, sinh."
- 🏠 Home
- Sủng
- HE
- Nhất Làm Đỉnh Lưu
- Chương 13: Kỳ Duy Nghệ Không Biết Xấu Hổ