Chương 12: Rãnh Rỗi

Công việc mấy ngày kế tiếp trừ chụp quảng cáo thì chỉ có tập luyện.

Mà Kỳ Duy Nghệ vì không cần phải tập luyện, hiển nhiên trở thành người rãnh rỗi nhất trong này.

Hắn lang thang vô định đi vòng vòng, cái đầu nhỏ thông minh bỗng toát ra sáng kiến ma quỷ.

Ba phút sau, hắn đi vào phòng họp huấn luyện của tổ Cố Cương, đầu nhỏ chui vô cửa, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Khác với sự phiền chán của tổ hắn, các thành viên tổ Cố Cương đều xem hắn như linh vật.

Rốt cuộc có thể gom hết bảy tám thành viên thực lực mạnh mẽ vào tổ, loại thao tác kiểu này cho dù là tổ tiết mục cũng không làm được.

Khuôn mặt anh tuấn của Kỳ Duy Nghệ trong mắt bọn họ như đang lấp loé thánh quang, mọi người đều nhiệt tình mà kêu hắn vào chơi.

"Sao cậu chạy tới đây? Tổ của cậu không tập luyện à?" Cố Cương đẩy cửa kéo hắn vào, giống như người cha già tần tảo lo lắng hỏi: "Tổng cộng chỉ có thời gian mười ngày để luyện mà cậu nhớ động tác lại chậm như vậy nữa."

"Bọn tôi là tổ vocal, không có nhảy." Kỳ Duy Nghệ đi theo hắn vào trong phòng học, vẻ mặt trong sáng kiêu ngạo nói: "Thành viên tổ tôi rất mạnh đó, tôi muốn nương theo bọn họ mà nằm thắng."

Nghe được lời nói ăn hại của của Kỳ Duy Nghệ, các tuyển thủ khác cảm động muốn rơi nước mắt, liên thanh phụ hoạ bảo hắn không cần phải nỗ lực.

Chỉ dư lại cha già Cố Cương lải nhải như đang giáo dục thằng nhóc nhà mình: "Không phải chuyện gì cũng trông chờ vào người khác được, nếu hát không được, vậy anh dạy cậu nhảy vài cái..."

"Ây da, tôi nhớ ra tôi còn có việc, chúng ta nói sau ha..." Kỳ Duy Nghệ vội ngắt lời hắn, rồi vẫy vẫy tay những người khác.

Khi đi ngang sân khấu, tầm mắt của hắn không biết là cố ý hay vô tình mà nhìn chăm chú cách bố trí đội hình sân khấu.

Giống như lúc nãy, Kỳ Duy Nghệ lại lần lượt đi lung tung vài vòng vào bảy căn phòng tiếp theo.

Trừ Trịnh Cung, các tuyển thủ khác đều đối đãi hắn như chúng tinh phủng nguyệt, hận không thể ôm ấp hun hít.

Vòng quanh hai tầng lầu, Kỳ Duy Nghệ đi vào phòng học nhạc cuối cùng, là tổ vocal của Viên Diệp.

Tiến độ của tổ bọn họ siêu nhanh, đã phân chia part xong, hơn nữa cũng đã tập luyện được mấy tiếng đồng hồ luôn rồi.

Lúc Kỳ Duy Nghệ đi vào, đa số thành viên chào hỏi hắn xong rồi đều đi căn tin ăn cơm, duy chỉ còn Viên Diệp còn đang ngồi trước dương cầm xem phổ nhạc, thấy hắn đi vào đầu cũng không ngẩng lên.

Lúc trước Viên Diệp từng phát hành album, từ ca từ đến âm điệu đều tự mình sáng tác, là tài tử âm nhạc danh xứng với thực, bất luận là sáng tác hay biểu diễn cũng đều làm người khác sáng mắt.

Trên người hắn còn có một loại khí chất thanh tao độc đáo của nghệ thuật gia, khi vào tiết mục cũng không thèm chơi với ai.

Mấy hôm nay đỡ đỡ một chút nhưng cũng không có bạn bè thân thiết gì, luôn một mình một cõi.