Vừa dứt lời, bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh lại bởi vì câu nói kia, đồng thời mọi người ở đây cũng ý thức được một việc nghiêm trọng.
Tổ trưởng có quyền quyết định việc phân chia ca từ.
Nhưng nãy giờ Kỳ Duy Nghệ cũng không có lên thảo luận.
"Kia..." Hồ Văn Tinh ngồi ở giữa, từ đầu đến giờ chưa lên tiếng thảo luận đánh vỡ sự trầm mặc: "Mọi người chia ca từ không chừa cho Kỳ Duy Nghệ à? Dù sao cậu ấy cũng là Center."
"Center thì sao chứ, lần này là vòng đào thải, nếu thua mà nói... Có lẽ đời này cũng sẽ không lên được sân khấu nữa. Nếu dựa theo trình độ của cậu ta, tổ chúng ta hạng chót là cái chắc." Lưu Huy ghét bỏ mà lẩm bẩm, còn chọt chọt Triệu Minh kế bên.
"Đúng vậy, họp tổ cậu ta cũng đến trễ, vốn đã không có ý định làm cho tốt mà." Triệu Minh vội nói hùa.
Hai người bọn họ vừa đúng là hai kẻ xui xẻo nói xấu sau lưng Kỳ Duy Nghệ bị chọn tới đây.
Vừa rồi giành part, hai người này cũng thuộc dạng hăng say nhất.
"Ban A còn có huấn luyện riêng, những người khác cũng không có tới." Hồ Văn Tinh nhăn mày.
Tổ khác đều do Tổ trưởng chủ trì quyết định, chỉ có tổ bọn họ còn đang tranh giành ca từ, còn muốn cô lập Tổ trưởng.
"Không tới cũng tốt, có cậu ta thì sao mà thắng được." Lưu Huy dùng giọng điệu nghiêm túc nhắc nhở ý đồ muốn để Hồ Văn Tinh tỉnh táo lên, đứng về phía bọn họ.
Cánh cửa khép hờ bị đẩy ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt.
"Thế chẳng lẽ..." Kỳ Duy Nghệ không biết nghe được từ bao giờ, hiện tại đang đứng khoanh tay ở đó, hắn ngửa đầu dựa vào khung cửa, xoay cổ hai cái, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng bọn họ: "Tôi không ở, mọi người có thể thắng à?"
Tuy rằng trong tiết mục phần lớn người đều xem thường Kỳ Duy Nghệ, nhưng cũng không có bao nhiêu người dám biểu hiện ra bên ngoài. Từng người đều cực lực nguỵ trang thành người hiền lành, đều nhất quán nhân thiết chân thiện mỹ.
Mà Kỳ Duy Nghệ ban đầu lười sống giả tạo với bọn họ, một lần lại một lần gây xung đột.
Triệu Minh khẽ cắn môi, bất chấp tất cả mà xét rách da mặt: "Đúng vậy, chỉ cần không có cậu thì chúng tôi có thể đạt được hạng nhất."
"Ồ?" Kỳ Duy Nghệ nhếch môi, dùng ánh mắt trào phúng nhìn về đối phương.
Ánh mắt hắn phảng phất mang theo gai độc sắc bén như muốn đâm thủng đối phương.
Triệu Minh dùng khuỷu tay chống đất, di chuyển mông lui về sau đến trước mặt Lưu Huy, sau lưng còn cảm nhận được ý lạnh nhè nhẹ.
Không khí trong phòng học như kết băng, mọi người đối diện tròng mắt lạnh lẽo của Kỳ Duy Nghệ, kỳ lạ là không người nào dám đánh vỡ sự trầm mặc này.
Hai phút sau, Kỳ Duy Nghệ mới lười biếng duỗi người, không sao cả nói: "Ok"
Hã? Ok cái gì cơ?
Mọi người khó hiểu nhìn Kỳ Duy Nghệ, chờ hắn giải thích.
Kỳ Duy Nghệ đứng trước cửa phòng, giơ lên ba ngón tay từ từ mà nói: "Tôi cho các người thời gian 3 ngày."
Lưu Huy nhìn chằm chằm ba ngón tay kia, tự dưng lại sinh ra cảm giác như đang đếm ngược ngày mình cuốn gói cút đi vậy.
"Trong 3 ngày này tôi sẽ không can thiệp bất cứ quyết định nào của các người, loại trừ tôi ra cũng được, giành chỗ đoạt từ cũng ok, nhưng..." Kỳ Duy Nghệ cố tình kéo dài âm tiết, ánh mắt đảo qua từng người: "Nếu sau 3 ngày mà vẫn chưa lấy ra được thành quả mà mình đã mạnh miệng, thì toàn bộ công việc kế tiếp phải nghe theo sự sắp xếp của tôi."
Nói xong lời này, Kỳ Duy Nghệ lười xem phản ứng của bọn họ, không chần chờ mà lập tức đi ra phòng họp, còn tri kỷ mà đóng cửa dùm bọn nhóc muốn mưu quyền đoạt vị kia.
Ai, hơi thở của sự tự do a.