Chương 57

Trong lòng có chút nhẹ nhõm, nhưng phần nhiều là nỗi hụt hẫng.

Vài hôm trước, y còn mơ tưởng sẽ được trọng dụng, sẽ phò tá một minh chủ, làm nên nghiệp lớn kinh thiên.

Thế mà hôm nay, mới nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ tan biến.

Y ngồi thẫn thờ suốt hai khắc, cho đến khi tiểu nhị lên hỏi: “Khách quan, giờ này cũng muộn rồi, ngài muốn dùng bữa trên phòng hay xuống dưới nhà ăn ạ? Hôm nay trong quán chúng ta tiên sinh kể chuyện, vui lắm đấy!”

Đới Đạc vốn không dám ở một mình, nỗi sợ hãi trong thư phòng khi nãy vẫn còn ám ảnh: “Ta xuống dưới ăn.”

“Dạ vâng!” Tiểu nhị vui vẻ dẫn đường, nhanh nhẹn bưng lên vài đĩa thức ăn và một bình rượu nhỏ, thêm một bát lớn mì sợi thịt xé.

Sợi mì trắng mềm, thịt xào thơm lừng, chan cùng nước dùng gà vàng óng, trong bát còn có mấy cọng rau xanh mướt.

“Khách quan dùng ngon miệng nhé! Có việc gì gọi một tiếng, tiểu nhân sẽ đến ngay!” Tiểu nhị nói rồi lui ra.

Hương mì nóng hổi bốc lên, kéo Đới Đạc về với thực tại.

Cảm giác như vừa trở lại cõi người, đôi chân mới thật sự chạm đất. Y cúi đầu, húp xì xụp hết cả bát mì lớn, bụng ấm dần lên.

Giữa đại sảnh, trên chiếc bục nhỏ, tiên sinh kể chuyện đang lim dim đôi mắt mờ, vuốt chòm râu dê thưa thớt. Còn cậu học trò nhỏ bên cạnh gõ nhịp bằng cái trống con, tiếng trầm tiếng bổng vang khắp quán trọ.

Câu chuyện mà ông ta kể, chính là chuyện Triệu Vân xông vào 7 lần ra 7 lượt, gϊếŧ quân Tào để cứu A Đẩu,

Tất nhiên Đới Đạc đã từng đọc “Tam Quốc Chí”, nhưng đó là những quyển sách y đọc cho vui khi còn là học trò.

Giờ nghe tiên sinh kể lại, trong đầu y lại lờ mờ hiện lên hình ảnh Triệu Tử Long cứu A Đẩu ở Trường Phản Pha.

Hồi đó khi xem “Tam Quốc Chí”, người y yêu thích nhất là Gia Cát Lượng.

Trong mắt y, những kẻ như Quan Vũ đều là võ tướng cầm đao bán mạng, không thể sánh nổi với Gia Cát tiên sinh chỉ bằng một kế sách đưa ra cũng khiến trăm vạn quân Tào phải lui binh.

Thế nên Triệu Vân trong mắt y, dĩ nhiên cũng chỉ là một kẻ thô tục khoe khoang võ nghệ.

Phải biết rằng, một tướng công thành là trăm ngàn xương trắng chất dưới chân. Võ tướng rồi cũng bỏ mình nơi sa trường, chẳng có gì lạ.

Không có những kẻ như họ, Lưu Bị hẳn sẽ lo toan. Nhưng dù có trăm Quan Vũ cũng chẳng sánh nổi một Gia Cát Lượng.

Mất Quan Vũ còn có Trương Phi, còn có Triệu Vân. Song nếu mất Gia Cát Lượng, Lưu Bị biết tìm đâu ra người như ông ấy nữa?

Đới Đạc chưa từng muốn làm Triệu Vân.

Triệu Vân muốn lập công, trước mặt đã có Quan Vũ và Trương Phi; nếu không phải vì cứu được A Đẩu, e rằng Lưu Bị cũng chẳng bao giờ nhớ đến tên của hắn.

Triệu Vân 7 lần xông vào quân Tào cứu A Đẩu, là vì trung nghĩa nhưng cũng vì chẳng còn đường khác.

Tiên sinh kể chuyện miêu tả sinh động: Triệu Vân ôm A Đẩu trước ngực, đằng sau là ngàn gươm muôn đao của quân Tào vây kín. Một tay hắn cầm thương, một tay vung đao, chân trái quét như gió, chân phải như sấm động. Con ngựa dưới thân hiểu lòng chủ, chẳng cần ghì cương cũng tự lao ra, tung vó gϊếŧ địch, phá vòng vây máu lửa.

Khách trong quán cười vang, ai nấy đều nghe say mê. Còn Đới Đạc, ngồi đó mà dần dần lặng người.

Đột nhiên, y bật dậy.

Tiểu nhị vội chạy đến: “Quan khách, ngài ăn xong rồi ạ?”

“Ta muốn chợp mắt một lát, đừng ai đến làm phiền.”

Nói xong, y vội bước nhanh lên phòng, khép cửa lại, cẩn thận lấy lá thư trong tay áo ra.

Lúc rời phủ, y từng nghĩ mình đã thoát một kiếp, cho rằng Tứ gia thực sự muốn đuổi y đi.

Nhưng nếu y là Triệu Vân... nếu xông vào quân Tào chỉ một lần, không tìm được A Đẩu đã quay về thì sao?