Giữa phòng đặt một chiếc đỉnh đồng ba chân cao ngang người, bên trong chất đầy băng lạnh. Ở góc phòng có lò hương đồng tỏa khói nhẹ, hương trầm quyện trong hơi lạnh, mờ ảo như sương.
Tứ gia ngồi trên ghế, tay nâng chén trà, thấy y vào mà chẳng buồn liếc mắt. Ánh mắt chàng vẫn dừng trên phong thư đặt trên án thư trước mặt.
Chỉ nhìn thoáng qua, Đới Đạc đã nhận ra ngay đó chính là lá thư do mình viết.
Y sợ đến mức chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống, giọng run rẩy: “Thư sinh Đới Đạc, tham kiến Bối lặc gia.”
Nửa chén trà trôi qua, Tứ gia mới đặt chén xuống, cất giọng trầm tĩnh: “Đới Đạc, ngươi đứng dậy đi.”
Đới Đạc run rẩy đứng lên, mồ hôi nhễ nhại, đầu óc rối như mớ bòng bong.
Hôm qua y còn tự đắc nghĩ sẽ khéo léo đàm luận, khoe tài trước mặt Tứ gia, vậy mà giờ đây chẳng nhớ nổi lấy một câu trong những lời văn trau chuốt ấy.
Tứ gia nhìn y hồi lâu, rồi khẽ thở dài: “Đới tiên sinh là người có tài, Dận Chân ta không dám làm lỡ tiền đồ của tiên sinh. Đã chuẩn bị sẵn 200 lượng bạc, coi như lễ tiễn.”
“Tứ gia?” Đới Đạc lấy hết can đảm ngẩng đầu.
Chỉ thấy Tứ gia thản nhiên ném lá thư xuống chân y, rồi nhấc chén trà lên, ý bảo tiễn khách.
Tuy Đới Đạc chưa hiểu hết chuyện nhưng vẫn biết điều, vội nhặt lá thư giấu vào tay áo, lúng túng quỳ xuống dập đầu mấy cái rồi lùi ra ngoài.
Ngoài cửa, Trương Đức Thắng đã chờ sẵn. Thấy y ra, cậu ta chẳng hỏi gì, chỉ lẳng lặng dẫn y về chỗ ở.
Trên bàn trong phòng, một chiếc khay bạc được phủ bằng khăn đỏ, bên dưới là 200 lượng bạc sáng lấp lánh.
Bao đồ của Đới Đạc đã được thu dọn gọn gàng, còn những giấy tờ, sách vở kia... đều đã biến mất không dấu vết.
Đới Đạc thoáng rùng mình.
Trương Đức Thắng hỏi: “Đới gia, có cần nô tài gọi xe cho ngài không?”
Đới Đạc vội đáp: “Phiền ngươi, phiền ngươi rồi.”
Xe đã được chuẩn bị sẵn. Chẳng bao lâu sau, y rời phủ qua cổng hông dưới sự dẫn đường của tiểu thái giám, lên xe đi thẳng ra ngoài thành.
Hai năm nay, bao nhiêu thứ y viết đều bị bỏ lại, chỉ còn lá thư trong tay áo là mang theo được.
Y tìm đại một khách điếm ven đường, thuê phòng trọ, rồi tiễn người hầu của Tứ gia ra về.
Ngồi trong căn phòng đơn sơ, nghe tiếng ồn ào ngoài cửa và giọng chào mời nịnh bợ của tiểu nhị, Đới Đạc bỗng thấy như mình vừa bước ra khỏi một giấc mộng xa xôi, cảnh cũ hóa thành chuyện kiếp trước.
Từ nay, y không còn là người của phủ Tứ gia nữa sao?