Chương 55

Đới Đạc chưa từng đặt chân vào thư phòng.

Từ năm Khang Hy thứ 36, khi y cầm theo thư tiến cử của Lại bộ gõ cửa phủ này, đến nay vẫn chưa một lần được bước vào nơi ấy, cũng chưa từng diện kiến Tứ gia.

Thi thoảng, y có thấy Tứ gia trở về từ trong cung nhưng chỉ là y nhận ra Tứ gia, còn Tứ gia thì chẳng hề biết đến y.

Đới Đạc đi theo Trương Đức Thắng, không khỏi cảm thấy căng thẳng.

Trong đầu y bắt đầu lục lại nội dung bức thư, xem có chỗ nào xúc phạm cấm kỵ, có câu nào khiến Tứ gia không vui không. Đới Đạc càng nghĩ càng rối bời, chỉ hận không thể bóp chết chính mình của mấy hôm trước, rồi đốt quách lá thư ấy đi cho xong.

“Đới gia.” Trương Đức Thắng dừng lại, nghiêng người sang bên, gọi một tiếng kéo y về thực tại.

Đới Đạc giật mình, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, vội khom người đáp: “Trương gia?”

Trương Đức Thắng thoáng lộ vẻ khinh thường, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Đới gia khách khí quá rồi, mau vào đi, Tứ gia đang đợi ngài đấy.”

Phía trước, cửa thư phòng có hai tiểu thái giám đứng canh hai bên.

Cả khoảng sân rộng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè oi ả. Mặt trời trắng rát chiếu lên từng phiến đá xanh, nóng đến nỗi như muốn cháy da.

Đới Đạc bước đi trên nền đất bỏng rát, mà lại thấy như bản thân chỉ mặc một lớp áo đơn giữa mùa đông giá buốt.

Từng luồng lạnh lẽo và sợ hãi dâng lên từ tận đáy lòng khiến y khẽ run rẩy.

Liệu Tứ gia có ném lá thư ngạo mạn kia thẳng vào mặt y ngay khi vừa bước vào, rồi sai người lôi y ra ngoài đánh chết không?

Trong bức thư ấy, y chẳng những cả gan đoán mò tâm ý của Tứ gia mà còn nhắc đến thái tử và các vị a ca khác, thậm chí bóng gió lôi cả hoàng thượng vào.

“Trăng sáng tuy đẹp, nhưng chẳng thể chia cùng thiên hạ.” - Hoàng thượng như vầng trăng treo cao giữa trời, ân huệ của ngài sẽ chẳng bao giờ được ban đều cho từng vị a ca.

“Ánh lửa sao trời nhỏ nhoi, há dám sánh cùng trăng sáng?” - Thái tử tuy quyền cao chức trọng, nhưng so với hoàng thượng thì vẫn chỉ như vì sao yếu ớt dưới vầng trăng rực rỡ.

“Ví như đom đóm, chỉ tranh sáng trong chốc lát.” - Cơ hội thoáng chốc rồi vụt tắt, nếu Tứ gia không nắm lấy lúc này, e rằng cả đời cũng chẳng còn dịp để tranh nữa.

Hai tiểu thái giám đứng canh ngoài cửa thấy y đi tới, lập tức khẽ vén rèm trúc, ra hiệu cho y bước vào.

Đới Đạc rón rén đi vào, cúi thấp đầu, chỉ dám liếc nhanh một vòng khắp gian phòng bằng khóe mắt.