Chương 54

Đại ma ma suy nghĩ một lúc, rồi thành thật nói: “Có lẽ là do Tống cách cách yếu ớt bẩm sinh. Nô tỳ đã bảo Liễu ma ma chăm nom kỹ lưỡng nhưng theo lời bà ta, dù Tống cách cách ăn bao nhiêu món bổ dưỡng, dường như chẳng hấp thu được vào người. Thành ra, sau khi sinh đại cách cách, sức khỏe đứa nhỏ mới yếu đến vậy. Lần này e rằng...”

Tứ gia nghe xong càng thêm ghét bỏ Tống thị, nói: "Bổ, nàng ăn một bát không bổ, thì ăn hai bát."

Thế chẳng phải là làm bừa sao?

Đại ma ma trước mặt thì đồng ý, nhưng sau lưng lại không dám làm như vậy với Tống cách cách. Tứ gia không hiểu, mà có nói chàng cũng không rõ, thôi thì cứ làm như lần trước đi, dù sao đứa nhỏ sinh ra yếu ớt cũng chẳng phải lỗi của bà ta. Còn đỡ hơn là nghe lời Tứ gia mà ra sức bồi bổ, rồi làm cho cả mẹ lẫn con đều phản tác dụng.

Trong thư phòng, Đới Đạc - người bị vứt ở tiền viện suốt hai năm chẳng có việc gì làm - rốt cuộc cũng không nín nhịn nổi nữa.

Y theo hầu một a ca, đâu phải chỉ vì hai mươi lượng bạc mỗi tháng, nếu muốn kiếm số tiền ấy thì theo một viên huyện lệnh thất phẩm cũng dư sức.

Giờ Tứ gia đang chán nản, chẳng phải là cơ hội để y thể hiện bản lĩnh sao?

Y trăn trở suy nghĩ suốt mấy đêm liền, dốc hết tâm huyết viết một phong thư. Sau đó lặng lẽ gửi kèm ít bạc, nhờ người chuyển đến án thư của Tứ gia.

Gửi đi rồi, y ngồi đợi trong phòng, lòng thấp thỏm chẳng yên.

Trong thư là những điều y trộm nghĩ bấy lâu, có lẽ có vài câu hơi xúc phạm nhưng từ thời Hoàng Thái Cực, ngôi báu của người Mãn vốn là chém gϊếŧ mà giành được, nào giống triều trước.

Biết đâu lá thư này lại chạm đúng nỗi bức bối trong lòng Tứ gia? Chỉ cần dám liều một lần, lẽ nào không kéo được hoàng đế xuống ngựa à!

Đới Đạc lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ có lẽ tiền đồ của y nằm ở đây rồi.

Chờ mấy ngày liền, lòng lo sợ chẳng yên, cuối cùng, đại thái giám Trương Đức Thắng tươi cười bước vào thư phòng.

Vị thái giám vốn kiêu căng ngày nào hôm nay lại khom người trước cửa, cười niềm nở nói: “Đới gia, Tứ gia mời ngài qua bên kia nói chuyện. Nô tài hầu ngài đi nhé?”

Tảng đá trong lòng Đới Đạc rơi bịch xuống.

Ánh mắt y lóe sáng, song gương mặt vẫn điềm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu nói: “Phiền ngươi rồi.”

Trương Đức Thắng vội nhường đường, cung kính dẫn Đới Đạc bước ra, rồi đi trước mở lối, cùng y tiến thẳng về phía thư phòng.