Chương 53

Bởi vì Lý Vi đang mang thai, Tứ gia bắt đầu thường xuyên lui tới phòng của phúc tấn. Ban đầu, chàng chỉ nghĩ sinh thêm một đứa con chính thống cũng chẳng phải chuyện xấu. Nhưng nào ngờ mỗi lần chàng đến, phúc tấn lại uyển chuyển đẩy chàng sang chỗ Tống cách cách.

Đẩy hai lần, Tứ gia cũng nhận ra phúc tấn chẳng buồn để tâm tới mình nữa. Thế là chàng dứt khoát không thèm đặt chân vào chính viện.

“Hừ, gia đã nể mặt nàng, nàng lại chẳng biết điều, vậy thì thôi, gia không hầu hạ nữa!”

Gần đây tâm trạng chàng vốn đã không được vui, lần này lại càng có cớ mà nổi giận công khai.

Phúc ma ma thấy thế hơi lo lắng, nhưng từ sau khi phúc tấn sinh Đại a ca, dường như đã thấy mãn nguyện. Địa vị ngày một vững vàng, uy thế cũng theo đó mà tăng, khiến Phúc ma ma chẳng dám khuyên can điều gì thêm.

Thấy Phúc ma ma định nói lại thôi, phúc tấn cũng im lặng. Lần trước sinh Đại a ca, nàng đã phải nằm liệt gần một năm, vô cùng khổ sở.

Nàng thật sự không muốn lặp lại nỗi đau đó thêm lần nữa.

Huống hồ nàng đã có Đại a ca trong tay, hoàn toàn có thể tập trung nuôi dạy nó, đợi con lớn thêm chút nữa rồi sinh tiếp cũng chưa muộn.

Còn về việc Tứ gia nổi giận...

Nàng tự thấy mình chẳng hề lơ là trong việc hầu hạ, lại còn khéo léo nhường cho Tống thị chăm sóc chàng cơ mà.

Lỗi đâu phải ở nàng, chỉ là chàng vốn không chịu được việc ai cãi lại chàng, cộng thêm chuyện ngoài phủ dạo này rối ren, tâm trạng bất ổn nên mới kiếm cớ trút giận thôi.

Nàng nghĩ, nàng chẳng qua lại bị làm bao cát xả giận, có gì lạ đâu. Hơn nữa cũng không phải lần đầu tiên.

Phúc tấn cân nhắc một hồi, vẫn quyết định làm theo toan tính của mình.

Dù sao, nàng sẽ chẳng bao giờ vì thuận theo ý Tứ gia mà đánh đổi lợi ích của bản thân.

Không ngờ, Tứ gia mới sang chỗ Tống thị được hai lần, đến tháng Sáu thì đã có tin vui Tống thị mang thai.

Hai vị cách cách trong phủ đều cùng lúc có thai, đúng là chuyện đáng mừng. Ngay cả Tứ gia cũng thấy bầu trời kinh thành dường như bớt vàng úa hơn hẳn. Chỉ là nhớ đến lần trước, Tống thị sinh ra đại cách cách yếu ớt, khiến chàng không khỏi lo lắng đứa trẻ lần này liệu có khỏe mạnh không.

Thế nên, chàng vừa dặn phúc tấn phải chăm sóc Tống thị chu đáo, vừa gọi Đại ma ma đến căn dặn: “Đại cách cách sinh đủ tháng mà vẫn yếu, chắc do nền tảng của Tống thị không tốt. Lần này phải bồi bổ cho nàng thật kỹ, không thể để gia lại có đứa con sinh ra đã bệnh tật nữa.”