Thế giới 1 - Chương 9: Tướng quân phụ tình

Trên bầu trời đêm thăm thẳm, vầng trăng lơ lửng giữa không trung, rọi xuống phủ tướng quân một lớp ánh sáng bạc mờ ảo. Khắp các tiểu viện, đèn đuốc gần như đã tắt hẳn, bóng tối len lỏi bao trùm lên những dãy hành lang dài, chỉ còn lác đác vài ngọn đèn dầu leo lắt ở các trạm gác và khu viện chính của các chủ nhân trong phủ. Sự tĩnh lặng kéo dài, chỉ thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió đêm thổi qua những tán cây hay tiếng bước chân trầm ổn của những thị vệ tuần tra, dáng vẻ nghiêm cẩn, trầm mặc dưới ánh trăng.

Phủ tướng quân chìm trong tĩnh lặng. Thế nhưng, tại Thược Dược Uyển, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Bên trong tiểu viện, ánh đèn vẫn sáng rực, phản chiếu lên những bóng người tất bật ngược xuôi. Nha hoàn kẻ bưng nước ấm, người mang y phục, tiếng bước chân vội vã hòa lẫn với những lời thì thầm khe khẽ, phá tan màn đêm tĩnh mịch. Một sự chuẩn bị chu đáo đang diễn ra, báo hiệu điều gì đó sắp xảy ra trong màn đêm tĩnh mịch này

Trong phòng, ánh nến chập chờn phản chiếu bóng dáng mảnh mai của Bạch Thanh Lan trước gương đồng. Nàng ta chậm rãi nâng tay, tỉ mỉ kẻ lại hàng chân mày bằng phấn ốc, từng nét vẽ tinh tế như tôn lên vẻ yêu kiều trời ban. Đôi môi mỏng khẽ mím vào giấy nhuộm, sắc đỏ nhàn nhạt lan dần, không quá rực rỡ nhưng lại vừa đủ để toát lên nét quyến rũ đầy mê hoặc.

Bạch Thanh Lan tỉ mẩn chọn lựa y phục. Sau một hồi chọn lựa, cuối cùng nàng ta cũng chọn được bộ y phục làm tôn lên tất cả vẻ đẹp của nàng ta. Đó là một chiếc váy lụa hồng phấn thêu hoa mẫu đơn tinh xảo. Lớp vải mềm mại ôm lấy từng đường cong duyên dáng, làm nổi bật vóc dáng mảnh mai mà đầy sức hút. Một dải lụa mỏng vắt hờ trên vai, phớt qua làn da trắng nõn, tựa như vừa vô tình vừa hữu ý phô bày nét đẹp uyển chuyển mà e ấp.

Bạch Thanh Lan khẽ nhếch môi cười nhạt. Bộ y phục này là do chính Tịnh Thu sai người mang đến cho nàng ta. Nếu ả ta biết bộ y phục mà mình chuẩn bị lại được nàng mặc lên để quyến rũ phu quân của mình, liệu có tức đến tắt thở hay không? Nghĩ đến đây, khóe môi Bạch Thanh Lan càng cong lên, trong mắt lóe lên một tia giễu cợt đầy toan tính.

Mái tóc đen tuyền của Bạch Thanh Lan được nha hoàn giúp vấn gọn lại, điểm xuyết bằng trâm ngọc bích chạm khắc tinh xảo. Bạch Thanh Lan chọn thêm vài đóa hoa nhỏ bảo nha hoàn giúp mình cài lên giúp nàng ta tăng thêm vẻ mong manh, dịu dàng. Đứng trước gương, ngắm nhìn dung nhan tựa hoa, Bạch Thanh Lan tự tin rằng bất cứ nam nhân nào cũng khó lòng ngoảnh mặt làm ngơ.

Nhưng chỉ nhan sắc thôi chưa đủ, Bạch Thanh Lan hiểu rõ, muốn giữ được trái tim một nam nhân phải cần nhiều hơn thế.

Bạch Thanh Lan đích thân vào bếp hầm một bát canh bổ dưỡng từ buổi chiều. Mỗi nguyên liệu đều được nàng ta lựa chọn cẩn thận, từng công đoạn đều tỉ mỉ chăm chút. Nàng muốn Mạnh Trường Minh tận mắt chứng kiến sự chu đáo, hiền thục của mình, muốn hắn hiểu rằng người duy nhất xứng đáng ở bên hắn, chăm sóc hắn, chỉ có thể là nàng ta.

Vân Cẩm run rẩy bưng khay đồ ăn đến trước mặt Bạch Thanh Lan. Đôi tay nàng ta khẽ run, ánh mắt thấp thỏm lo lắng như thể đang che giấu điều gì đó. Bàn tay bé nhỏ siết chặt mép váy, ngập ngừng nhìn bát canh rồi lại len lén quan sát sắc mặt chủ nhân, trong lòng thấp thỏm bất an. Nhìn bộ dạng nhút nhát của nàng ta, Bạch Thanh Lan chỉ nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.

Ngay cả một chuyện cỏn con như vậy mà cũng sợ hãi đến thế, sau này nàng ta còn có thể giúp ích được gì cho mình đây?

Nàng lạnh nhạt liếc nhìn bát canh, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm không thể phản kháng:

“Đã chuẩn bị xong hết chưa?”

Vân Cẩm cúi đầu, giọng nói lí nhí như muỗi kêu:

“Nô tỳ… đã làm theo đúng lời dặn của tiểu thư.”

Nghe vậy, khóe môi Bạch Thanh Lan khẽ cong lên, nụ cười đẹp tựa cánh hoa lê rơi trong gió, thoạt nhìn dịu dàng, vô hại, nhưng lại ẩn chứa những toan tính thâm sâu. Hương thơm của bát canh tỏa ra, làn khói trắng bốc lên mờ mịt, như che giấu đi những mưu đồ ẩn sau vẻ ngoài hoàn mỹ của nó.

Bạch Thanh Lan chậm rãi nhận lấy khay đồ ăn, không vội sai người mang đi mà tự tay bưng lấy, từng bước tiến ra ngoài.

Gió đêm khẽ lùa qua mái hiên, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, nhưng lòng Bạch Thanh Lan lại nóng như lửa đốt.

Nàng ta biết rất rõ cơ hội lần này tuyệt đối không thể bỏ lỡ! Vinh nhục của nàng ta sau này tất cả đều nằm trong bát canh này!