Đêm khuya, phủ tướng quân chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống những mái hiên trầm mặc. Thế nhưng, sự yên bình ấy bỗng chốc bị phá vỡ bởi những âm thanh chát chúa, vang vọng của đồ vật bị đập vỡ từ một tiểu viện nằm ở phía Tây.
Bên trong căn phòng vốn được bài trí tinh xảo và sang trọng nay chỉ còn lại là một mớ hỗn độn. Màn trướng lụa bị xé toạc buông rủ xuống nền đất. Bàn ghế đổ chỏng chơ, những món đồ sứ quý giá vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, vương vãi khắp sàn. Dưới ánh nến cháy leo lắt, những mảnh gốm sứ sắc nhọn phản chiếu những tia sáng mờ ảo càng tô đậm bầu không khí lạnh lẽo đến rợn người. Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt như bị bao trùm bởi một cơn giông bão vô hình, mang theo sự phấn nộ và tức giận cuộn trào khiến người ta nghẹt thở.
“Tiện nhân!”
Bạch Thanh Lan gằn giọng, đôi mắt sắc bén như dao găm hằn lên tia căm hận.
Nàng ta đứng giữa đống đổ nát, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, máu chảy rỉ ra mà không hề hay biết. Hơi thở Bạch Thanh Lan nặng nề, bờ vai run lên vì phẫn nộ, gương mặt xinh đẹp thường ngày đã trở lên méo mó bởi cơn giận dữ.
Từ trước đến nay, trong mắt hạ nhân, Bạch Thanh Lan luôn là một nữ tử dịu dàng, đoan trang, cư xử thanh nhã và ôn nhu. Bất kể là với ai, dù đó là người gác cổng của phủ hay đối với nha hoàn có địa vị thấp nhất, nàng ta đều tỏ ra hiền hòa, nói năng từ tốn, chưa từng nặng lời trách mắng bất kỳ ai. Vì vậy, ở trong mắt hạ nhân trong phủ, Bạch Thanh Lan chính là hình mẫu của một tiểu thư khuê các, một nữ nhân hoàn mỹ mà mọi người ngưỡng mộ.
Nhưng nếu bọn họ có mặt ở đây lúc này, tận mắt chứng kiến cơn thịnh nộ của nàng ta, chắc chắn họ sẽ phải kinh hãi đến tột độ. Hình tượng vị tiểu thư dịu dàng đó chẳng qua chỉ là một vỏ bọc hoàn mỹ, che giấu con người thật đầy mưu mô, tham vọng và ích kỷ bên trong của Bạch Thanh Lan!
Chẳng ai biết, ngoài mặt dịu dàng là thế nhưng trong thâm tâm nàng ta lại ác độc và nhẫn tâm đến mức nào! Nguyên nhân khiến nàng ta nổi giận lôi đình như vậy cũng chỉ bởi vì một tin tức: "Tướng quân ngủ lại Mẫu Đơn các!"
Câu nói đơn giản ấy chẳng khác nào một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tim Bạch Thanh Lan. Nhưng rõ ràng, tướng quân ở lại Mẫu Đơn các là điều hoàn toàn hợp lẽ. Tịnh Thu là thê tử chính danh, được cưới hỏi đàng hoàng của Mạnh Trường Minh, phu quân ở bên Tịnh Thu thì có gì là sai?
Thế nhưng, trong suy nghĩ của Bạch Thanh Lan, Mạnh Trường Minh vốn dĩ thuộc về nàng ta! Hắn không được phép gần gũi hay thân mật với bất kỳ ai, kể cả thê tử chính thất của mình. Ý nghĩ đó thật nực cười!
Bạch Thanh Lan chưa từng tự nhìn lại thân phận của mình. Nàng ta chỉ là một tiểu thư yếu đuối sống nương nhờ ở tướng quân phủ. Dù cha của nàng ta có cứu mạng của Mạnh Trường Minh đi chăng nữa thì vẫn không thay đổi được việc nàng ta không phải là thê tử của Mạnh Trường Minh, không danh không phận. Tất cả chỉ đều là tình cảm đơn phương và những suy nghĩ ảo tưởng hết sức viển vông của nàng ta. Vậy mà Bạch Thanh Lan lại muốn chiếm hữu Mạnh Trường Minh, xem hắn như vật sở hữu riêng, không cho phép hắn đến gần hay thân mật với bất kỳ ai. Thật hoang đường!
Bạch Thanh Lan oán giận, nàng ta chỉ mong Tịnh Thu có thể chết ngay lập tức để chiếm lấy thân phận tướng quân phu nhân của cô.
Từ khi còn nhỏ, nàng ta đã luôn ở bên cạnh Mạnh Trường Minh. Cha nàng ta đã hy sinh tính mạng để cứu hắn. Một ân tình lớn như vậy, nàng ta đáng lẽ phải là nữ nhân quan trọng nhất trong lòng hắn.
Vậy mà bây giờ thì sao?
Từ khi gặp lại nữ nhân kia, mọi thứ dần thay đổi. Ban đầu, Mạnh Trường Minh vẫn còn quan tâm nàng ta, nhưng một tháng gần đây, hắn bắt đầu tránh mặt nàng! Không còn những lần ghé qua Thược Dược Uyển, không còn những lời hỏi han, thậm chí ngay cả khi nàng ta chủ động tìm đến hắn, hắn cũng viện cớ bận rộn mà từ chối gặp mặt.
Bạch Thanh Lan không phải kẻ ngốc. Nàng ta hiểu rõ chuyện này là vì ai.
Chắc chắn là do nữ nhân đó giở trò! Nhất định ả đã nói gì đó với Trường Minh, đã dụ dỗ hắn, khiến hắn ngày càng xa lánh nàng ta.
Ý nghĩ đó như một ngọn lửa thiêu đốt lý trí, khiến Bạch Thanh Lan không thể kìm nén cơn giận.
Choang!
Lại một món đồ nữa bị quét xuống đất. Lần này là một bức tượng ngọc có giá cả nghìn lượng bạc nay đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
"Tiểu thư, xin người bớt giận!"
Vân Cẩm - nha hoàn thân cận nhất của Bạch Thanh Lan vội vàng quỳ xuống, ánh mắt lo lắng nhìn chủ nhân mình.
Nàng ta theo hầu hạ tiểu thư nhiều năm, đương nhiên biết rõ bộ mặt thật của Bạch Thanh Lan. Nhưng dù vậy, nhìn thấy bộ dạng tức giận đến đáng sợ này, nàng ta vẫn cảm thấy run sợ.
"Tướng quân nhất định vẫn còn quan tâm tiểu thư!"
Bạch Thanh Lan nheo mắt, giọng nói lạnh lùng: "Quan tâm? Nếu quan tâm, tại sao lại không chịu gặp ta?"
Vân Cẩm vội vàng nói: "Tiểu thư, dù tướng quân không đến gặp người, nhưng đồ dùng và thức ăn đưa đến Thược Dược Uyển của chúng ta đều là tốt nhất. Đây chắc chắn là do tướng quân phân phó! Điều đó chứng tỏ trong lòng ngài ấy vẫn có người!"
Nghe vậy, sắc mặt Bạch Thanh Lan dịu đi một chút.
Đúng vậy!
Nàng ta là người hiểu Trường Minh hơn bất kỳ ai!
Nàng ta đã quen biết hắn từ thuở thiếu thời, cha nàng ta còn vì cứu hắn mà chết, hắn sao có thể vô tình với nàng ta được?
"Có lẽ do phu nhân nói gì đó với tướng quân." Vân Cẩm tiếp tục, giọng nói có phần khinh thường: "Tướng quân vì tránh hiềm nghi, không để phu nhân hiểu lầm tiểu thư nên mới cố tình giữ khoảng cách với tiểu thư. Tất cả đều vì muốn tốt cho tiểu thư thôi! Người cũng biết phu nhân là nữ nhân đanh đá, ghen tuông vô cớ. Theo nô tỳ thấy, một nữ nhân như vậy hoàn toàn không xứng với tướng quân! Chỉ có tiểu thư..."
"Đủ rồi!"
Bạch Thanh Lan lạnh lùng cắt ngang lởi của nha hoàn thân cận. Nàng ta trừng mắt nhìn Vân Cẩm, giọng nói đầy cảnh cáo.
Nha hoàn này quá bất cẩn!
Tướng quân phủ đầy rẫy tai mắt của Tịnh Thu. Nếu để những lời này truyền ra ngoài, danh dự của nàng ta sẽ bị ảnh hưởng. Nếu Trường Minh nghe được, hắn có thể sẽ chán ghét nàng.
Nhưng lời Vân Cẩm nói không sai!
Chỉ có nàng ta mới xứng với Trường Minh, mới có thể làm chính thất của hắn!
Còn ả tiện nhân kia chỉ là một kẻ dư thừa!
Thấy chủ tử đã bớt giận, Vân Cẩm chần chừ một chút, rồi hạ giọng: "Tiểu thư, nô tỳ có chuyện muốn bẩm báo."
"Nói đi!"
"Nô tỳ nghe Bích Liên - nha hoàn thân cận của phu nhân nói rằng phu nhân đang chọn danh sách thanh niên tài tuấn để sắp xếp hôn sự cho tiểu thư."
Rầm!
Chiếc chén sứ trên tay Bạch Thanh Lan bị bóp vỡ thành từng mảnh, nước trà nóng bỏng chảy xuống tay, nhưng nàng ta hoàn toàn không cảm thấy đau.
"Tịnh Thu, ngươi đúng là giỏi tính toán!"
"Định gả nàng đi sao? Định đẩy ta rời xa Trường Minh để cắt đứt mọi hy vọng của ta ư?Nằm mơ!"
Ánh mắt Bạch Thanh Lan tối sầm lại, trong lòng dâng lên một ý nghĩ nguy hiểm.
Nếu ả tiện nhân Tịnh Thu đã dám tính kế nàng, vậy cũng đừng trách nàng không khách khí!
"Vân Cẩm, lại đây."
Nàng ta hạ giọng, ghé sát tai nha hoàn thân cận, thì thầm âm mưu xảo trá.
Vân Cẩm nghe xong, sắc mặt lập tức tái nhợt, thân mình khẽ run lên. "Tiểu thư, việc này… có phải quá mức không?"
Bạch Thanh Lan nhếch môi, nở nụ cười lạnh lẽo như một con rắn độc đang nhìn chằm chằm về phía con mồi của mình.
"Ngươi nghĩ ta còn con đường nào khác sao?"
Trong căn phòng mờ tối, ánh nến chập chờn lay động, kéo dài những bóng đen ma mị trên tường. Bạch Thanh Lan khẽ nheo mắt, trong đôi đồng tử lóe lên tia u ám đầy toan tính. Một kế hoạch thâm độc đã được sắp đặt cẩn thận, từng bước một dẫn nàng đến mục tiêu cuối cùng.
Khóe môi Bạch Thanh Lan chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, ngón tay mân mê miếng ngọc bội trên người như thể đang chạm vào chiến lợi phẩm sắp sửa thuộc về mình.
“Tịnh Thu, đừng trách ta nhẫn tâm! Tướng quân và vị trí phu nhân của hắn nhất định phải thuộc về ta!”