Ánh bình minh rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi khung cảnh đầy sắc tình trong căn phòng. Quần áo vương vãi trên mặt đất. Làn khói trầm hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, hòa quyện cùng mùi hương quen thuộc của da thịt quấn quýt suốt đêm dài.
Trên chiếc giường rộng lớn trải đầy gấm vóc thượng hạng có hai thân thể trần trụi đang ôm lấy nhau trong tư thế đầy thân mật. Vị mỹ nhân động lòng người nép chặt vào lòng phu quân của mình, đầu tựa vào bờ ngực vững chãi của hắn thiêm thϊếp ngủ. Tấm chăn lụa xộc xệch, vắt ngang qua những đường cong quyến rũ của nàng không thể che lấp hết những dấu vết ái tình vẫn còn in hằn lên làn da trắng mịn như minh chứng cho sự cuồng nhiệt đêm qua.
Thông thường, khi hồi trống "tan canh" vang lên, Mạnh Trường Minh sẽ lập tức thức dậy để luyện võ. Nhưng hôm nay, cảm giác ấm áp và mềm mại trong vòng tay khiến hắn chần chừ, không vội rời giường như mọi khi. Hắn cúi đầu, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên gương mặt say ngủ của nữ nhân trong lòng. Nếu các binh lính dưới trướng của Mạnh Trường Minh nhìn thấy cảnh tượng này, e rằng bọn họ sẽ kinh ngạc đến mức rớt cả cằm, tự hỏi liệu đây có thực sự là vị tướng quân lạnh lùng, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến bọn họ run sợ hay không.
Thê tử của hắn vẫn đang ngủ say. Hàng mi nàng khẽ rung động, đôi môi hồng mềm mại hơi hé mở như một cánh hoa vừa chớm nở. Nhìn mỹ nhân trong lòng, Mạnh Trường Minh bất giác nhớ lại đêm qua. Hình ảnh nàng dưới thân hắn, ánh mắt mơ màng ướŧ áŧ, hơi thở gấp gáp xen lẫn những tiếng rêи ɾỉ ngọt ngào, từng động tác triền miên đầy mê hoặc khiến ngọn lửa nồng nhiệt lại bùng lên trong l*иg ngực hắn.
Mạnh Trường Minh hít sâu một hơi, cố đè nén cơn khô nóng trong cơ thể. Nhưng hương thơm thoang thoảng trên người Tịnh Thu như liều thuốc kí©h thí©ɧ, khiến hắn cảm thấy vừa khổ sở vừa mê đắm.
Hắn nhắm mắt, nhẩm lại binh pháp để kiềm chế bản thân, trên trán đã chảy lấm tấm mồ hôi.
Đột nhiên, mỹ nhân trong lòng khẽ cựa mình, vô tình làm tấm chăn trượt xuống trước ngực. Bờ vai tròn trịa cùng xương quai xanh tinh tế lộ ra dưới ánh sáng tô điểm thêm vẻ quyến rũ mê hoặc của nàng. Trên làn da trắng mịn, dấu vết ái tình rải rác từ cổ, bờ vai cho đến vùng đẫy đà trước ngực, từng vệt đỏ hồng như minh chứng cho đêm cuồng nhiệt vừa qua.
Mạnh Trường Minh cứng người!
Hắn vội kéo chăn lên, che lại cảnh tượng mê hoặc trước mắt. Hành động dứt khoát như vậy nhưng trái tim Mạnh Trường Minh lại không thể bình ổn như vẻ ngoài của mình. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng đọc binh pháp để xua đi những hình ảnh vừa rồi, nhưng càng đọc, trong đầu hắn lại càng hiện rõ từng đường nét tuyệt mỹ ấy. Mạnh Trường Minh vừa lo lắng làm thê tử thức giấc, vừa phải cắn răng chịu đựng sự giày vò ngọt ngào trong cơ thể. Mỗi hơi thở nhẹ của nàng phả lên da thịt hắn, mỗi lần nàng vô thức cựa mình chạm vào người hắn, đều thổi bùng lên ngọn lửa như thiêu rụi toàn bộ lý trí, khiến hắn khó lòng kiểm soát.
Thời gian trôi qua, đã đến lúc Mạnh Trường Minh phải chuẩn bị lên triều. Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, nhưng vừa mới cử động một chút, bàn tay mềm mại của Tịnh Thu đã níu lấy tay hắn.
Giọng nói của nàng vẫn còn ngái ngủ, mềm mại như một chú mèo nhỏ:
“Tướng công…”
Động tác của Mạnh Trường Minh bỗng khựng lại.
Tịnh Thu khẽ cử động, chiếc chăn trượt xuống, để lộ bờ vai mượt mà cùng làn da mịn màng không tì vết. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sáng sớm, cô càng thêm phần quyến rũ chết người.
Mạnh Trường Minh hít sâu, giọng nói trầm khàn, mang theo ý cười bất đắc dĩ:
“Nàng đang quyến rũ ta sao?”
Tịnh Thu vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng. Khi nghe Mạnh Trường Minh nói vậy, mặt cô lập tức đỏ bừng. Tịnh Thu bối rối:
“Tướng công, ngài chọc ta…”
Mạnh Trường Minh cười khẽ, đưa tay vén mấy lọn tóc rối dính trên trán Tịnh Thu, giọng nói dịu dàng hiếm thấy:
“Nàng ngủ thêm một lát đi, hôm qua nàng đã mệt rồi. Ta phải lên triều, đợi ta trở về, nàng cùng ta dùng bữa cũng không muộn.
Nghe Mạnh Trường Minh nói vậy, Tịnh Thu thầm vui mừng trong lòng. Toàn thân cô đang ê ẩm đến mức không muốn cử động, lời hắn nói rất hợp với mong muốn của Tịnh Thu. Thế nhưng, ở bên ngoài, Tịnh Thu vẫn giữ vẻ do dự, suy nghĩ một lúc rồi mới khẽ gật đầu, tỏ ra miễn cưỡng đồng ý.
Chiếc chăn che phủ cơ thể Tịnh Thu nhưng không giấu được những vết tích xanh tím loang lổ trên làn da. Mạnh Trường Minh nhìn Tịnh Thu, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Hôm qua nàng còn mang bệnh trong người, vậy mà hắn lại không thể khống chế bản thân!
Một tia áy náy lóe lên trong mắt Mạnh Trường Minh. Nhưng ngay sau đó, mắt hắn lại tối đi khi thấy đôi môi đỏ mọng, tựa như một trái anh đào vừa chín tới đang mời gọi hắn nếm thử.
Mạnh Trường Minh đã không thể kiềm chế được nữa. Hắn cúi đầu xuống hôn Tịnh Thu
Lúc đầu, nụ hôn chỉ khẽ chạm như chuồn chuồn lướt. Nhưng khi môi Tịnh Thu vừa hé mở để hít thở không khí, Mạnh Trường lại được đà lấn sâu vào. Hơi thở của thê tử ngọt ngào như mật, khiến hắn không muốn dừng lại.
Tịnh Thu bị Mạnh Trường Minh hôn đến mức toàn thân mềm nhũn. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới miễn cưỡng buông nàng ra, chống tay đứng dậy, chỉnh lại y phục. Khi bước ra khỏi phòng, sắc mặt Mạnh Trường Minh vẫn còn hơi ửng đỏ. Hắn hít thở thật sâu, cố gắng kìm nén sự tiếc nuối và xúc động muốn cáo bệnh nhằm không phải lên triều để tiếp tục đại sự còn đang dang dở với thê tử.
Nhìn bóng lưng Mạnh Trường Minh khuất dần ngoài cửa, Tịnh Thu lập tức thu lại dáng vẻ nhu mì e lệ của một thê tử dịu dàng. Cô thở phào một hơi. Đối mặt với Mạnh Trường Minh lúc nào cũng phải đeo lên cho mình mấy lớp mặt nạ thật là mệt mỏi! Tịnh Thu mệt mỏi nằm trên giường, mặt nhăn nhó vì cảm nhận được cơn đau ê ẩm đang lan ra khắp người.
Nghĩ đến nguyên do của mọi việc, Tịnh Thu cằn nhằn: “Hệ thống chết tiệt! Lưng ta sắp gãy rồi đây này!”
Giọng hệ thống vang lên, mang theo ý cười trêu chọc:
“Ký chủ, không phải hôm qua ngươi còn rất hưởng thụ sao?”
Tịnh Thu tức giận, quơ tay ném mạnh cái gối về phía trước, trừng mắt:
“Ngươi dám xem trộm ta?”
Hệ thống vội vàng thanh minh, giọng điệu đầy oan ức:
“Không có! Ta bị nhốt vào phòng tối, không nhìn thấy gì hết! Một chút cũng không thấy nha!”
Nghe vậy, Tịnh Thu hơi thả lỏng. Cô hừ nhẹ, cảm thấy cuối cùng cũng giữ được chút tôn nghiêm. Nhưng đúng lúc Tịnh Thu đang định lật người chuẩn bị ngủ tiếp, hệ thống lại bổ sung một câu khiến cô suýt nổ tung:
“Nhưng mà… ta nghe thấy hết nha!”
“Fuck!”
Tịnh Thu nghiến răng, giận đến mức bật dậy, suýt nữa làm rớt cả tấm chăn đang quấn trên người. Khuôn mặt cô đỏ bừng lên, không biết là vì xấu hổ hay tức giận.
“Ngươi dám nghe lén ta? Cái đồ hệ thống biếи ŧɦái! Ta không làm nhiệm vụ nữa!”
Hệ thống hốt hoảng, vội vã nịnh nọt:
“Thân ái, ta sai rồi! Ta thề sẽ không nghe lén nữa! Xin ngài đừng bỏ nhiệm vụ! Thu Thu chính là ánh sáng của đời ta mà!”
Tịnh Thu hừ lạnh, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi.
Hệ thống âm thầm khóc ròng, trong lòng tràn đầy oan ức. Nó thực sự không cố ý nghe lén đâu! Rõ ràng nó chỉ vừa mới nghe được chút đoạn dạo đầu, còn chưa kịp tiêu hóa thông tin thì đã bị cưỡng chế nhốt vào phòng tối. Tai điếc, mắt mù, hoàn toàn không biết gì tiếp theo xảy ra cả. Trong căn phòng đen kịt, nó chỉ biết ngồi co ro trong góc phòng ôm lấy thân mình, lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt. Nói ra thật mất mặt nhưng hệ thống toàn năng như nó lại đi sợ bóng tối!
Thật quá đáng! Đã không được xem lại còn bị mắng! Làm một hệ thống như nó thật là bi thảm!