Sau khi Mạnh Trường Minh rời đi, Tịnh Thu nhàn nhã ngồi xuống bàn, nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Hương trà thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lòng cô lại không sao bình tĩnh được. Tịnh Thu thở dài thườn thượt. Cuối cùng, cô quyết định trao đổi với hệ thống.
"Này, nhiệm vụ của ta là chia rẽ nam nữ chính. Vậy ta có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào, đúng không?"
Hệ thống trả lời ngay lập tức: "Đúng vậy! Nhưng đó chỉ là nhiệm vụ chi nhánh. Nhiệm vụ chính của ký chủ là thu thập năng lượng."
Tịnh Thu khẽ nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Năng lượng gì? Làm sao để thu thập năng lượng?"
Hệ thống thong thả trả lời, giọng điệu thản nhiên: "Năng lượng mà ta nói đến chính là vận khí của nam chính. Chỉ cần Thu Thu ngủ với nam chính là ta có thể hít trộm vận khí của hắn. Ta chưa từng nói với Thu Thu sao?"
"Khụ!" Tịnh Thu suýt chút nữa thì nữa bị sặc nước trà. Mắt cô trừng lớn, không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Tịnh Thu rít từng chữ qua kẽ răng: "Chưa từng!"
Hệ thống cười cợt trên nỗi đau của người khác: "Thì bây giờ ta nói rồi đó. Thân ái, cố lên! Trông chờ cả vào cô đó!"
Tịnh Thu chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cơn tức giận trào dâng cuồn cuộn trong lòng. Hệ thống chết tiệt dám lừa cô! Bây giờ, Tịnh Thu chỉ hận không thể băm nó thành ngàn mảnh rồi đem đi hầm, chiên, xào, rán.
Sau một lúc, cơn giận của Tịnh Thu cũng vơi bớt. Dù sao đã đâm lao thì phải theo lao, cô đã ký khế ước với nó, không thể thay đổi được nữa! Tịnh Thu hít sâu lấy lại bình tĩnh, cố gắng tìm kiếm một con đường khác: "Không còn cách nào khác sao? Ta thấy hệ thống khác thu thập năng lượng qua công đức, thu thập tích phân, thực hiện nguyện vọng của người ủy thác, thậm chí là cướp bàn tay vàng của nhân vật chính. Sao đến lượt ngươi lại dùng cách xấu hổ như vậy?"
Hệ thống cười khẩy, giọng điệu mang theo vài phần đắc ý: "Thu Thu quên rồi sao? Ta là hệ thống hắc ám nha. Tất nhiên việc thu thập năng lượng cũng phải theo cách đặc biệt rồi."
"Biến đi!" Nếu hệ thống có thực thể, cô nhất định sẽ vung đao chém nó thành trăm mảnh.
Hệ thống cười gian tà, ném lại một câu cuối cùng trước khi im lặng: "Nhớ phải ngủ với Mạnh Trường Minh nhiều thêm mấy lần để thu thập năng lượng nha. Nhưng Thu Thu yên tâm, ta sẽ vào chế độ phòng tối, tuyệt đối không xem trộm cảnh không dành cho trẻ em dưới 18+ đâu."
Hệ thống đã rời khỏi, rốt cuộc cũng có thể yên tĩnh. Tịnh Thu chống cằm suy tư, cảm thấy kế hoạch ban đầu không còn khả thi nữa. Nếu nhiệm vụ yêu cầu phải thu thập năng lượng theo cách đó, chẳng lẽ cô phải chủ động quyến rũ Mạnh Trường Minh sao? Nghĩ đến đây, Tịnh Thu không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Sau một hồi suy nghĩ, dường như Tịnh Thu đã đưa ra bản án cuối cùng cho số phận.
"Ngủ thì ngủ!" Tịnh Thu như được tiêm liều thuốc tăng lực, mạnh mẽ đưa ra quyết định. Trông cô bây giờ giống hệt một người chiến sĩ có khí phách hiên ngang, không màng tính mạng, không ngại gian khổ sẵn sàng lao ra chiến trường gϊếŧ địch. Nam chính bên ngoài đẹp trai, bên trong lắm tiền, trên có sức khỏe cường tráng, dưới có hàng to sài tốt, tính đi tính lại thấy cô cũng không thiệt!
Thế là Tịnh Thu bắt đầu lên kế hoạch cho công cuộc ngủ với nam chính.
Một nhà hiền triết đã nói: "Con đường ngắn nhất đi đến trái tim đàn ông là con đường dạ dày". Vì vậy, Tịnh Thu quyết định tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa tối cho Mạnh Trường Minh.
Cô tỉ mỉ chọn lựa nguyên liệu, cẩn thận trong từng công đoạn nấu ăn chỉ hy vọng đồ ăn ngon sẽ làm Mạnh Trường Minh động lòng
Nha hoàn Cẩm Thạch đứng bên cạnh lo lắng nhìn đôi tay trắng nõn của chủ tử dần xuất hiện những vết bỏng, vết cắt do dao cứa vào. Nàng đau lòng, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Phu nhân, để nô tỳ làm thay đi ạ."
"Không cần." Tịnh Thu nhẹ giọng đáp, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Bữa cơm này ta nhất định phải tự tay làm!"
Bên ngoài dịu dàng là thế nhưng không ai biết rằng trong lòng Tịnh Thu đã chửi hệ thống cả trăm nghìn lần: "Hệ thống chết tiệt! Cũng tại nó nên mình mới phải làm nhiệm vụ quái quỷ này. Trên tay phải có vài vết thương khi nấu ăn thì mới khiến nam chính cảm động chứ có ai ngu đâu mà tự cắt vào tay mình. Không biết ba giọt máu của cô có tác dụng không chứ cô thì sắp đau phát khóc rồi đây này!"
Hệ thống nghe thấy tiếng lòng của Tịnh Thu thì ngay lập tức xuất hiện. Nó nịnh nọt nói: "Thu Thu thật chuyên nghiệp, vì hoàn thành nhiệm vụ mà không tiếc hy sinh bản thân mình. Nam chính chắc chắn sẽ cảm động rớt nước mắt cho coi. Đến lúc đó Thu Thu nhân cơ hội đẩy nam chính xuống giường rồi..."
Tịnh Thu nghe hệ thống nói đến đây lập tức đen mặt. Tay đang cầm dao thái củ cải bỗng chặt mạnh vào thớt khiến củ cải đứt đôi, lưỡi dao gằm sâu vào mặt thớt.
"Biến!"
Hệ thống nhìn thấy Tịnh Thu chặt củ cải liền hoảng sợ, xum xoe nói: "Ta biến ngay đây. Thu Thu đừng giận. Nóng giận sẽ hại thận." Hệ thống nói rồi lập tức trốn vào phòng tối. Nó sợ chỉ cần nó ở lại lâu thêm một chút nữa, Tịnh Thu sẽ chém nó như chém củ cải vậy. Quả nhiên trên mạng nói không sai: "Phụ nữ mà tức giận lên thì chẳng khác gì con cọp cái. Vì vậy, muốn sống lâu thì đừng nên chọc giận phụ nữ!"
Màn đêm buông xuống, ánh nến màu vàng nhạt hắt lên bàn ăn đã được dọn sẵn. Hương thơm của các món ăn lan tỏa khắp phòng, mang theo hơi ấm dịu dàng, ấm cúng của một bữa cơm gia đình.
Khi Mạnh Trường Minh bước vào, ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự bất ngờ.
"Những món ăn này đều do nàng làm sao?"
Tịnh Thu mỉm cười, giọng nói dịu dàng: "Dạo gần đây tướng công bận rộn xử lý việc triều chính, ta chỉ muốn tự mình làm chút gì đó cho ngài."
Mạnh Trường Minh im lặng, ánh mắt lướt qua bàn ăn. Trước mặt đều là món săn mà hắn thích! Nhìn những món ăn còn nóng hổi đang tỏa ra hương thơm ngào ngạt, lòng hắn chợt dâng lên cảm giác khó tả.
Hắn kéo ghế ngồi xuống, trầm giọng nói: "Nàng ngồi xuống ăn cùng ta đi!"
Tịnh Thu thoáng sững sờ, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện hắn. Khi cô cầm đũa, tay áo khẽ cuộn lên khiến vết thương trên tay vô tình lộ ra. Những vết xước đỏ chói mắt trên làn da trắng mịn khiến Mạnh Trường Minh không khỏi nhíu mày.
Cẩm Thạch cảm thấy đau lòng thay cho chủ tử bèn quỳ xuống nói: "Bẩm tướng quân, các món ăn này đều do một tay phu nhân tự mình chuẩn bị. Vì muốn nấu cho ngài một bữa tối trọn vẹn, phu nhân đã chịu không ít vết thương."
Tịnh Thu nghe nha hoàn nói vậy vội vàng giấu tay vào trong áo. Nàng khẽ quở trách Cẩm Thạch, bảo nàng đừng nói nữa. Sau đó Tịnh Thu không dám nhìn thẳng vào mắt Mạnh Trường Minh, lúng túng nói: "Cẩm Thạch nói quá lời rồi, chỉ là vài vết xước nhỏ thôi, không có gì đáng ngại...".
Ánh mắt Mạnh Trường Minh trầm xuống. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tịnh Thu.
Mạnh Trường Minh nhìn chằm chằm vào vết thương dài gần bằng một đốt ngón tay, miệng vết thương mơ hồ có thể thấy những tia máu vẫn còn rỉ ra trên ngón trỏ của Tịnh Thu, trên bàn tay trắng nõn ấy còn có rất nhiều vết đỏ do dầu nóng bắn.
Đôi bàn tay này bị thương vì nấu ăn cho hắn! Rõ ràng nàng là tướng quân phu nhân có thân phận cao quý, kẻ hầu người hạ nhiều vô số. Vậy mà nàng vẫn tự mình xuống bếp mà không nhờ bất kỳ ai giúp đỡ! Nàng tự tay nấu những món ăn mà hắn thích, vì không để hắn lo lắng mà đã giấu đi những vết thương trên tay.
Ngón tay Mạnh Trường Minh chạm nhẹ vào làn da mềm mại nhưng chi chít vết thương của nàng. Rồi hắn nắm lấy tay nàng, hai bàn tay đan chặt vào nhau không hề có kẽ hở. Ở sâu thẳm trong ánh mắt hắn ẩn chứa một cảm xúc nào đó mà Tịnh Thu không thể nhìn thấu.
"Ngốc quá! Bị thương thế này mà còn nói không sao?" Giọng hắn trầm thấp, vừa trách cứ vừa đau lòng.
Tịnh Thu ngại ngùng muốn rút tay về, nhưng vừa đứng dậy đã lảo đảo ngã về phía trước.
"A!"
Mạnh Trường Minh phản ứng nhanh, lập tức vươn tay đỡ lấy nàng. Trong khoảnh khắc ấy, thân thể mềm mại của Tịnh Thu rơi trọn vào l*иg ngực vững chãi của hắn.
Tịnh Thu ngồi trên đùi Mạnh Trường Minh, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào long lanh, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: "Tướng công, ta rất nhớ chàng!"
Tịnh Thu đặt mình vào vị trí của nguyên chủ. Hai năm hắn cầm quân ra trận, nguyên chủ ở tướng quân phủ thay Mạnh Trường Mình quản lý mọi việc chu toàn, đêm đêm bị nỗi nhớ nhung, cô đơn tra tấn. Nghĩ đến đây, cô khẽ siết lấy vạt áo hắn, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run rẩy.
Mạnh Trường Minh nhìn mỹ nhân trong lòng, ánh mắt ngày càng dịu dàng. Hương hoa lan nhàn nhạt trên người Tịnh Thu vấn vương bên cánh mũi, khiến hắn vô thức siết chặt vòng tay.
"Ta đã trở về rồi…" Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự thương tiếc vô hạn.
Tịnh Thu khẽ cười, hai tay vòng qua cổ hắn, hơi thở như lan phả vào tai hắn, thì thầm như một lời mời gọi mê hoặc: "Tướng công vẫn còn nợ thϊếp một đêm động phòng hoa chúc…"
Ánh mắt Mạnh Trường Minh sững lại, rồi dần dần trở nên sâu thẳm.
Sau đó, hắn bế thốc Tịnh Thu lên giường, môi nóng rực phủ xuống môi cô, mang theo sự chiếm đoạt cuồng nhiệt.
Màn đêm ngoài cửa sổ dần buông xuống, mang theo hương vị mờ ám, ngọt ngào nhưng cũng đầy cám dỗ.