Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhật Ký Trả Thù Trai Đểu

Thế giới 1 - Chương 3: Tướng quân phụ tình

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dưới ánh nến vàng dịu, hương trầm thoang thoảng lan tỏa trong không gian yên tĩnh. Tịnh Thu đã ăn hết bát cháo mà vừa nãy người hầu đem vào, cô ra lệnh cho tất cả nha hoàn lui ra ngoài để có chút thời gian yên tĩnh suy nghĩ đối sách.

Tịnh Thu nằm trên giường, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà, tâm trí xoay vần với những toan tính. Làm thế nào để cô có thể thoát khỏi cốt truyện cẩu huyết này? Những dòng kịch bản trong trí nhớ cứ lần lượt tái hiện trong đầu Tịnh Thu, tựa như một sợi dây vô hình trói chặt lấy số phận của cô. Nhưng cô sẽ không cam chịu! Cô cần phải hoàn thành nhiệm vụ để giành lấy cơ hội báo thù đôi tra nam tiện nữ kia!

Bỗng nhiên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy hưng phấn của Bích Liên vang lên ngoài cửa, kéo Tịnh Thu thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Phu nhân, tướng quân đến thăm người!"

Tịnh Thu thoáng nhướng mày, lòng dậy lên một tia hứng thú. Rốt cuộc thì nhân vật chính cũng xuất hiện!

Cô chậm rãi điều chỉnh giọng điệu, cố ý mềm mại hơn:

"Mời tướng quân vào."

Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, mang theo một cơn gió se lạnh từ bên ngoài. Một bóng dáng cao lớn bước vào, khí thế trầm ổn mà bức người.

Người đến chính là Mạnh Trường Minh – phu quân của thân thể này.

Ánh sáng bên ngoài hắt vào, phủ lên thân hình hắn một tầng hào quang nhàn nhạt. Hắn khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền, từng đường chỉ vàng thêu rồng uốn lượn tinh xảo, càng tôn lên sự uy nghiêm và cao quý của một tướng quân danh chấn thiên hạ. Đôi mắt Mạnh Trường Minh sâu tựa vực thẳm, sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. Gương mặt cương nghị kết hợp với những đường nét cứng cáp như tạc từ đá, khiến người đối diện khó lòng rời mắt. Nam chính quả nhiên được ông trời ưu ái!

Khi thấy Tịnh Thu có ý định ngồi dậy hành lễ, Mạnh Trường Minh lập tức sải bước dài đến bên giường, bàn tay to lớn đỡ lấy lưng nàng, giọng điệu trầm thấp nhưng mang theo chút trách cứ:

"Đừng động! Nàng vừa mới tỉnh dậy, thân thể còn yếu, không cần đa lễ."

Hơi thở ấm áp phả vào tai khiến Tịnh Thu thoáng ngẩn người.

Cô lặng lẽ quan sát Mạnh Trường Minh. Người đàn ông này thật sự quan tâm đến nguyên chủ sao? Không giống trong cốt truyện chút nào cả!

Trong cốt truyện, hắn rõ ràng là một kẻ lạnh lùng, thậm chí có phần hờ hững với chính thê. Vậy mà giờ đây, ánh mắt hắn lại lộ ra vài phần lo lắng.

Chẳng lẽ hắn đang diễn kịch?

Nghĩ như vậy, Tịnh Thu bèn cố ý thử hắn. Khi cánh tay Mạnh Trường Minh còn đang vòng ra sau đỡ cô, cả người Tịnh Thu bỗng trở lênmềm nhũn, cả người vô lực ngã vào lòng Mạnh Trường Minh.

"Phu quân…" Giọng nói Tịnh Thu nhẹ nhàng như gió thoảng, mang theo vài phần yếu đuối.

Theo như nguyên tác, Mạnh Trường Minh vốn không thích tiếp xúc quá thân mật với nguyên chủ, hai người tương kính như tân, thậm chí Mạnh Trường Minh còn chưa chạm vào nguyên chủ một lần nào. Nhưng lần này, hắn không chỉ không đẩy Tịnh Thu ra mà còn nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, để cô có thể thoải mái tựa vào l*иg ngực hắn.

Hơi ấm dịu dàng từ cơ thể vững trãi của hắn bao trùm lấy Tịnh Thu, như thể vòng tay ấy sinh ra chỉ để che chở cho cô vậy.

Trái tim Tịnh Thu khẽ rung lên, một cảm giác khó tả len lỏi vào tâm trí. Trong đầu cô, một suy nghĩ táo bạo bất giác trỗi dậy: “Chẳng lẽ hệ thống truyền nhầm kịch bản rồi?”

Nhưng cô không lộ ra bất cứ điều gì, chỉ khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn tựa hồ mang theo chút ngượng ngùng: "Phu quân, thϊếp thân nghe nói gần đây ngài bận rộn triều chính, ngay cả bữa ăn cũng không có thời gian dùng đầy đủ. Thϊếp thật sự lo lắng cho ngài".

Giọng điệu ôn nhu cùng đôi mắt dịu dàng của Tịnh Thu khiến Mạnh Trường Minh thoáng khựng lại.

Đây là lần đầu tiên từ khi hắn trở về, thê tử của hắn không còn trách móc hay hờn giận như trước. Không biết từ khi nào, nàng ấy đã thay đổi, trở nên dịu dàng và quan tâm hắn đến vậy.

Mạnh Trường Minh im lặng một lúc, sau đó mới chậm rãi lên tiếng:

"Ta vừa trở về từ chiến trường, còn rất nhiều công vụ phải xử lý. Thời gian này đã khiến nàng chịu nhiều thiệt thòi rồi."

Giọng nói của hắn không còn vẻ xa cách như trước, mà mang theo một tia áy náy chân thật. Hắn đưa tay khẽ vén một lọn tóc rối của nàng ra sau tai, động tác nhẹ nhàng đến bất ngờ.

Tịnh Thu chớp mắt, cố tình để lộ ánh nhìn mềm mại như nước, khóe môi hé mở, giọng nói cũng trở nên nhẹ bẫng:

"Tịnh Thu không vất vả. Được ở bên cạnh phu quân, cùng ngài san sẻ những lo âu, đó là điều thϊếp luôn mong muốn."

Ánh mắt Tịnh Thu nhìn Mạnh Trường Minh đầy tình tứ xen lẫn một chút e lệ. Điều này đủ để làm tan chảy bất cứ trái tim cứng rắn nào.

Mạnh Trường Minh bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Nàng hôm nay… đẹp đến động lòng người!

Hắn không tự chủ được mà cúi xuống, ánh mắt dán chặt vào đôi môi mềm mại của nàng. Cả thế gian dường như thu nhỏ lại, chỉ còn hơi thở quấn quýt giữa hai người.

Nhưng giữa lúc bầu không khí ám muội ngày càng dâng cao, một giọng nói kính cẩn vang lên ngoài cửa, phá tan khoảnh khắc đặc biệt này.

"Phu nhân, Thanh Lan tiểu thư cầu kiến."

Sắc mặt Tịnh Thu vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng không khỏi cười lạnh: "Nữ chính quả nhiên rất biết chọn thời điểm xuất hiện!"

Tịnh Thu vẫn giữ nguyên tư thế dựa vào Mạnh Trường Minh, không hề có ý định thay đổi, nói với nha hoàn với giọng điềm tĩnh nhưng lại mang theo chút lãnh đạm:

"Cho mời nàng ấy vào."
« Chương TrướcChương Tiếp »