Thế giới 1 - Chương 15: Tướng quân phụ tình

Tại biệt viện, sau nhiều ngày sống tằn tiện, tính khí của Bạch Thanh Lan ngày càng trở nên cáu kỉnh. Dù mỗi tháng được cấp một nghìn lượng bạc, nàng ta vẫn cảm thấy không đủ. Chỉ riêng một hộp phấn thơm ở Hương Thanh Phường đã có giá hơn ba mươi lượng, chưa kể tiền may y phục, mua trang sức. Với những chi tiêu xa xỉ ấy, một nghìn lượng bạc làm sao có thể đáp ứng được nhu cầu của nàng ta?

Tất cả điều này đều nằm trong tính toán của Tịnh Thu. Khi còn ở tướng quân phủ, Bạch Thanh Lan đã quen được hưởng thụ cuộc sống sung túc, đồ ăn thức uống đều là loại hảo hạng, vải lụa gấm vóc, trang sức tinh xảo phải chất đầy vái rương gỗ. Chính sự nuông chiều ấy đã khiến lòng tham của nàng ta ngày một lớn dần.

Đây cũng chính là mục đích của Tịnh Thu. Con người sang thì dễ, nghèo thì khó. Bạch Thanh Lan càng được nếm trải sự xa hoa sẽ càng không cam lòng chấp nhận cuộc sống tầm thường. Điều này sẽ khiến Bạch Thanh Lan tìm đủ mọi cách, bất chấp tất cả để có được cuộc sống như lúc ban đầu.

Cơn giận như một con rắn độc quấn chặt lấy Bạch Thanh Lan, từng vòng siết chặt, khiến hơi thở nàng trở nên nặng nề. Lòng nàng như có một ngọn lửa thiêu đốt, hừng hực cháy, không cách nào dập tắt.

Choang!

Một chén trà bị ném mạnh xuống đất, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ. Tiếp đó, cả bộ trà cụ cũng không tránh khỏi số phận tương tự, những mảnh sứ vụn văng tung tóe trên nền gạch, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn l*иg.

Là ả! Là do ả tiện nhân Tịnh Thu đã phá hoại kế hoạch của nàng!

Vì sao Trường Minh lại vô tình như vậy? Vì sao hắn không đến thăm nàng lấy một lần?

Nàng đã chờ đợi suốt bao năm, từ khi còn là một thiếu nữ, nàng đã gửi gắm trái tim cho hắn. Để rồi điều nàng nhận được là tin, hắn cưới một nữ nhân khác, còn nàng chỉ có thể ở lại tiểu viện lạnh lẽo này, sống những ngày tháng nghèo nàn và nhục nhã.

Nàng không cam tâm!

Dường như vẫn chưa nguôi cơn phẫn nộ, Bạch Thanh Lan vung tay quét sạch mọi thứ trên bàn. Những chồng sách, nghiên mực, đèn l*иg, tất cả đều bị nàng hất tung, rơi xuống đất phát ra những âm thanh chói tai.

Gió từ ngoài cửa sổ lùa vào, làm lay động tấm rèm lụa thêu hoa. Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, nhưng không thể xoa dịu cơn điên cuồng trong lòng nàng.

Bạch Thanh Lan ngồi thở hổn hển, bàn tay run rẩy nắm chặt tà váy.

Làm sao nàng có thể gặp lại tướng quân khi cứ bị giam trong cái tiểu viện này? Làm sao nàng có thể đường đường chính chính ở bên cạnh hắn khi hắn còn có một vị chính thê?

Bạch Thanh Lan siết chặt nắm tay đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt. Nếu nữ nhân kia không còn sống trên đời… Hoặc nếu Trường Minh ghê tởm nàng ta, từ bỏ nàng ta...

Vậy nàng vẫn còn cơ hội!

Một suy nghĩ độc ác lóe lên trong đầu Bạch Thanh Lan. Nó nhanh chóng bén rễ rồi bùng lên ngọn lửa du͙© vọиɠ thiêu đốt tất cả lý trí của nàng.

Khóe môi Bạch Thanh Lan khẽ cong lên. Nụ cười trên gương mặt xinh đẹp ấy giờ đây trông thật méo mó, vặn vẹo như một con ác quỷ đang ẩn mình sau tấm mặt nạ dịu dàng.

“Tịnh Thu, ngươi đã cướp đi thứ thuộc về ta vậy thì đừng trách ta ra tay ngoan độc.”

Chỉ trong nháy mắt, Bạch Thanh Lan đã thu lại dáng vẻ cuồng loạn. Nàng ta lấy tay vuốt lại mái tóc hơi rối, chỉnh trang y phục, nhanh chóng khôi phục dáng vẻ dịu dàng vốn có rồi nhẹ nhàng cất giọng gọi nha hoàn thân cận của mình:

"Vân Cẩm."

Cánh cửa gỗ hé mở, một nữ tử mặc y phục màu xanh nhạt bước vào, cúi người hành lễ.

"Tiểu thư, người có gì phân phó?"

"Gần đây có tin tức gì từ phủ tướng quân không?" Giọng Bạch Thanh Lan dịu dàng như thể cơn giận vừa rồi chưa từng tồn tại.

Vân Cẩm kính cẩn thưa:

"Bẩm tiểu thư, ba ngày nữa tướng quân phu nhân sẽ đến chùa Vĩnh Tâm cầu phúc cho tướng quân ạ."

Ánh mắt Bạch Thanh Lan lóe lên một tia sắc lạnh.

Ba ngày nữa Tịnh Thu sẽ ra ngoài? Đúng là ông trời cũng giúp nàng!

Nhưng để chắc chắn, nàng ta khẽ nheo mắt, hỏi lại:

"Phải không?"

Vân Cẩm cúi đầu đáp:

"Thông tin hoàn toàn chính xác, thưa tiểu thư. Nô tỳ có quen một nha hoàn vẩy nước trong viện phu nhân. Hai ngày trước, trên đường đi chợ, nô tỳ tình cờ gặp nàng ta về thăm mẫu thân. Chính miệng nàng ta đã nói ra tin này."

"Tốt lắm!"

Bạch Thanh Lan mở tráp, lấy ra một xấp ngân phiếu, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt Vân Cẩm.

"Ngươi cầm số bạc này đến Vô Ảnh các thuê một nhóm sát thủ. Ngày ả tiện nhân kia đi chùa, bảo bọn chúng đến bắt cóc nàng ta rồi cho uống Nhuyễn Cân Tán. Sau đó ném ả vào miếu hoang cho đám ăn mày hưởng dụng."

Lời vừa thốt ra, Vân Cẩm liền hoảng sợ.

"Tiểu thư... Không thể!"

Bạch Thanh Lan nhướng mày, trong mắt lóe lên tia nguy hiểm.

"Sao lại không thể?" Nàng ta cười lạnh, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng lại mang theo sự uy hϊếp đáng sợ. "Đừng quên, trong tay ta đang giữ khế ước bán thân của ngươi. Nếu ngươi dám trái lệnh, ta sẽ bán ngươi vào kỹ viện hưởng thụ."

Đôi mắt Bạch Thanh Lan nhìn Vân Cẩm đầy ác độc.

"Dù sao ta cũng không lấy mạng ả, chỉ là muốn hủy danh tiết của ả mà thôi. Để xem sau khi bị vạn người cưỡi, Trường Minh ca ca còn có thể yêu nàng ta được nữa hay không! Ha ha ha..."

Bạch Thanh Lan bật cười, tiếng cười quái dị đầy khoái trá, như thể đã tưởng tượng ra cảnh Tịnh Thu bị vùi dập trong nhục nhã.

Vân Cẩm siết chặt bàn tay, nhưng giấu đi cảm xúc trong mắt, cúi đầu nói:

"Nô tỳ tuân mệnh."

Ở góc khuất mà Bạch Thanh Lan không nhìn thấy, khóe môi Vân Cẩm khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Hai kẻ trong phòng đang âm mưu hãm hại Tịnh Thu, nhưng bọn chúng không hề hay biết bản thân đã bị theo dõi.

Hệ thống chứng kiến một màn kịch đầy âm mưu và toan tính trong phòng Bạch Thanh Lan, không khỏi rùng mình.

"Này, ký chủ, nữ chính đang tính kế cô kìa! Con người thật đáng sợ!"

Giọng nói của hệ thống mang theo chút lo lắng, nhưng người mà nó đang cảnh báo lại chỉ thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng, dáng vẻ hoàn toàn không có chút hoang mang hay bất ngờ nào.

Ngồi trước một chiếc bàn gỗ lim khắc hoa tinh xảo, Tịnh Thu thong thả cắn một hạt hướng dương, ánh mắt hờ hững dừng trên khung màn hình ảo đang hiển thị cảnh đối thoại giữa chủ tớ Bạch Thanh Lan.

Đến khi thấy nụ cười của Vân Cẩm, hệ thống càng thêm tò mò:

"A! Tịnh Thu, hình như nha hoàn kia không bình thường!"

Tịnh Thu nở một nụ cười nhạt.

"Ta đã sớm biết rồi."

Hệ thống giật mình, nhấp nháy mấy cái như không tin vào tai mình.

"Từ khi nào? Sao ta không biết?"

Tịnh Thu bình thản đặt chén trà xuống bàn, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên mặt gỗ, ánh mắt phản chiếu tia sắc bén ẩn giấu sau vẻ lười nhác.

"Bích Liên kể với ta."

"Hôm đó, nàng ấy đi lấy đồ ăn, khi đi qua Nhã Phương Uyển thì một mảnh ngói trên mái nhà đột nhiên rơi xuống chỗ Vân Cẩm. Bích Liên vốn định nhắc nhở nhưng đã thấy nàng ta bật nhảy về phía sau né tránh, khoảng cách từ chỗ nàng ta vừa đứng đến chỗ nàng ta tiếp đất là mười lăm mét."

Hệ thống ngớ người: "Chỉ vậy thôi à? Có gì lạ đâu."

"Ngươi ngốc thật!" Tịnh Thu cười nhạo hệ thống. Nàng nhấp thêm một ngụm trà rồi tiếp tục giải thích.

"Người bình thường làm sao có thể không lấy đà mà nhảy xa đến mười lăm mét? Hơn nữa, Vân Cẩm tuy làm nha hoàn nhưng thường hay lén lút đi loanh quanh trong phủ, nàng ta còn thường xuyên trò chuyện với đám nha hoàn để thu thập tin tức. Có người nói nàng ta giống như đang tìm kiếm thứ gì đó. Một nha hoàn mà lại có hành động khả nghi như vậy, chẳng lẽ không đáng để nghi ngờ?"

"Vậy thì sao chứ? Nàng ta là nha hoàn của Bạch Thanh Lan. Chủ tử của nàng ta vừa mới vào phủ tất nhiên nàng ta phải thu thập tin tức rồi." Hệ thống vẫn có chút mơ hồ.

Tịnh Thu khẽ hừ lạnh, ánh mắt lấp lánh tia sắc bén như thể đã nắm chắc mọi chuyện trong lòng bàn tay.

"Còn một điểm nữa... Mặc dù nàng ta sống ở Đại Nam, nhưng lại có thói quen bỏ đường vào món kho, mũi nàng ta có vết xỏ khuyên, dù vết xỏ đã mờ và được nàng ta che rất kỹ bằng phấn nhưng nha hoàn cùng phòng của nàng ta vẫn phát hiện. Đây là phong cách ẩm thực và phong tục của nước Lăng Sở. Một người từ nhỏ đã lớn lên ở Đại Nam lại mang đặc điểm của nước khác. Ngươi không thấy thân thế này rất không khớp với nhau sao? Cộng thêm những chi tiết trước đó không khó nhận ra nàng ta có vấn đề"

Hệ thống chợt bừng tỉnh:

"A! Ta hiểu rồi! Nàng ta là gián điệp!"

Tịnh Thu gật đầu, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng.

"Không phải sát thủ thì cũng là gián điệp."

Hệ thống run rẩy, cảm thấy chủ nhân của mình còn đáng sợ hơn cả Bạch Thanh Lan.

"Vậy... chúng ta phải làm gì?"

"Không làm gì cả."

Hệ thống nghe vậy thì suýt chút nữa nghẹn họng: "Hả? Chẳng lẽ ngươi định ngồi yên đợi Bạch Thanh Lan hoàn thành mục đích của ả rồi mới hành động sao?"

Tịnh Thu không trả lời, chỉ nhàn nhã nâng tách trà lên, hơi nóng bốc lên làm mờ đi ánh mắt nàng.

Lúc chơi cờ phải bình tĩnh. Đi một nước tính ba bước. Ai tính kế ai còn chưa biết đâu.