Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhật Ký Trả Thù Trai Đểu

Thế giới 1 - Chương 14: Tướng quân phụ tình

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dưới ánh nắng ban mai, những tia sáng dịu dàng xuyên qua lớp rèm mỏng, rọi vào trong phòng, phủ lên mọi thứ một lớp ánh sáng vàng ấm áp. Trong không gian yên tĩnh, hơi thở đều đặn của hai người hòa vào nhau, mang theo sự bình yên hiếm có.

Mạnh Trường Minh chậm rãi mở mắt, ánh nhìn đầu tiên liền rơi vào dáng người nhỏ nhắn bên cạnh.

Tịnh Thu vẫn đang say giấc nồng, gương mặt an tĩnh, lông mi dài khẽ rung động dưới ánh sáng nhàn nhạt. Mái tóc nàng dài đen nhánh xõa tung trên gối, vài lọn vương lên khuôn mặt trắng mịn tựa bạch ngọc, tạo nên một vẻ đẹp mong manh, dễ dàng khiến người khác rung động.

Mạnh Trường Minh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên trán Tịnh Thu, động tác ôn nhu đến chính hắn cũng phải bất ngờ. Rốt cuộc người nằm bên cạnh hắn là người thê tử mà hắn yêu nhất chứ khồng phải là...

Nhớ lại chuyện tối qua, lòng Mạnh Trường Minh lại dâng lên một cơn giận cuồn cuộn. Nếu không có nội lực thâm hậu, có lẽ hắn đã trúng kế của Bạch Thanh Lan, làm ra chuyện có lỗi với thê tử và khiến bản thân hắn phải hối hận cả đời.

Mạnh Trường Minh hơi nghiêng người, ánh mắt trầm lắng nhìn nàng thật lâu, sau đó cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má nàng.

Chỉ là một cái chạm nhẹ nhưng trong lòng Mạnh Trường Minh lại tràn đầy lưu luyến. Hắn không lỡ rời xa thê tử nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện cần hắn phải dậy giải quyết.

Mạnh Trường Minh ngồi dậy, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cẩn thận cho Tịnh Thu, sau đó đứng dậy mặc áo, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Bên ngoài thư phòng, quản gia Vương Lâm đã đứng chờ từ lâu, dáng vẻ kính cẩn như thường lệ.

“Tướng quân.” Ông cúi đầu hành lễ, giọng điệu cung kính.

Mạnh Trường Minh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng, giọng trầm thấp nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể kháng cự.

“Gọi Bạch Thanh Lan đến gặp ta.”

Vương Lâm nhận lệnh, không chần chừ mà lập tức rời đi.

Trong tiểu viện nơi Bạch Thanh Lan đang ở, khi nghe tin quản gia đến truyền lệnh, sắc mặt nàng ta tái nhợt, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Tối qua, nàng đã hạ dược Mạnh Trường Minh. Mọi thứ đều diễn ra hoàn hảo, chỉ còn một bước cuối cùng nữa thôi là có thể hoàn toàn có được hắn… Vậy mà, ngay giây phút quyết định, nàng lại thất bại!

Bạch Thanh Lan cắn chặt môi, lòng bàn tay siết chặt đến mức móng tay gần như đâm sâu vào da thịt. Một cơn hoảng loạn trào dâng trong l*иg ngực.

Liệu Mạnh Trường Minh có trừng phạt nàng không?

Nàng đã đánh cược tất cả để trở thành nữ nhân của hắn, dù phải dùng đến thủ đoạn. Nếu thành công, nàng sẽ danh chính ngôn thuận bước vào lòng hắn, nhưng nếu thất bại… nàng không dám nghĩ tiếp.

Nàng hiểu rõ con người Mạnh Trường Minh hơn ai hết! Hắn là kẻ ghét nhất bị người khác tính kế. Kẻ nào dám lừa hắn, kẻ đó nhất định phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Hình ảnh những kẻ từng đắc tội hắn phải chịu kết cục thảm khốc hiện lên khiến tim Bạch Thanh Lan đập loạn nhịp. Toàn thân nàng bất giác run rẩy. Không, nàng không thể chết! Nàng còn phải hưởng thụ vinh hoa phú quý ở tướng quân phủ, nàng không thể để mọi thứ chấm dứt tại đây!

Ánh mắt nàng khẽ đảo qua gương mặt lạnh nhạt của quản gia Vương Lâm, trong đầu nhanh chóng suy tính đối sách. Phải thoái thác thế nào để tránh gặp Mạnh Trường Minh? Chỉ cần qua được hôm nay, nàng nhất định sẽ có cách xoay chuyển tình thế.

Đọt nhiên, chân Bạch Thanh Lan bỗng lảo đảo, thân thể mềm nhũn như thể sắp ngã quỵ xuống đất. Nàng ta định giả vờ ngất xỉu.

Nhưng Vương Lâm sao có thể không nhận ra mánh khóe này? Ông thoáng liếc sang nha hoàn bên cạnh, nàng ấy lập tức hiểu ý, bước nhanh đến chỗ Bạch Thanh Lan. Nha hoàn có vẻ nhỏ nhắn nhưng lại có sức mạnh rất lớn, nàng vươn tay giữ chặt cổ tay Bạch Thanh Lan, nhẹ giọng mà kiên quyết:

“Thanh Lan tiểu thư đi đường xa đến phủ, chắc hẳn vẫn còn mệt. Để nô tỳ đỡ tiểu thư một chút.”

Giọng nói có vẻ ôn hòa, nhưng sức lực trên tay lại không hề nương nhẹ.

Bạch Thanh Lan muốn giãy giụa cũng không thể, mặc cho nàng ta cố gắng giữ vững vị trí, cuối cùng vẫn bị nha hoàn vừa kéo vừa dìu đi, không có lấy một cơ hội thoát thân.

Vừa đến cửa thư phòng, nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Mạnh Trường Minh, toàn thân Bạch Thanh Lan liền cứng đờ.

Mạnh Thanh Lan ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt nhìn nàng chẳng hề có chút ấm áp nào. Hàn khí trong mắt hắn khiến nàng run rẩy, nỗi bất an càng lớn hơn.

Bạch Thanh Lan lập tức quỳ xuống, nước mắt lã chã rơi trên gương mặt xinh đẹp, vừa khóc vừa nói:

“Tướng quân, muội biết sai rồi... Là do muội dành quá nhiều tình cảm với huynh nên mới nhất thời hồ đồ. Xin huynh hãy cho muội một cơ hội...”

Nhìn dáng vẻ yêu kiều của một mỹ nhân đang đau khổ giãi bày tấm lòng với mình nhưng Mạnh Trường Minh vẫn không hề dao động.

Mạnh Trường Minh hắn ghét nhất là bị người khác tính kế. Đặc biệt là từ một người hắn từng coi như muội muội.

Hắn trầm giọng nói, từng câu từng chữ như băng lạnh:

“Dưới danh nghĩa của ta có một biệt viện ở phía tây ngoại thành. Muội chuyển đến đó đi. Hàng tháng, ta sẽ cho người mang một nghìn lượng bạc đến cho muội. Đừng tiếp tục làm chuyện dại dột nữa.”

Dứt lời, Mạnh Trường Minh lập tức đứng dậy, không buồn nhìn Bạch Thanh Lan thêm một lần nào nữa. Trong mắt hắn, nàng chỉ là con gái của phụ tá đã khuất của hắn.

Hắn đã từng hứa với phụ tá sẽ chăm sốc cho nàng ta, nhưng sự chăm sóc này không đồng nghĩa với việc hắn dung túng cho thủ đoạn của nàng nhằm hãm hại hắn và chia cắt tình cảm của hắn và thê tử.

Mạnh Trường Minh cho rằng hắn đã đủ nhân nhượng. Hắn đã cho nàng một con đường sống, một nghìn lượng bạc mỗi tháng đủ để nàng sống an nhàn cả đời. Đây là giới hạn cuối cùng hắn có thể nhượng bộ. Phải biết rằng những người từng tính kế hắn đều đã chết dưới lưỡi kiếm của hắn, không có cơ hội sống sót.

Mạnh Trường MInh đã rời đi bỏ mặc Bạch Thanh Lan đang quỳ trên nền đất lạnh lẽo.

Cơn gió đầu xuân khẽ thổi qua, mang theo hơi lạnh thấm vào tận xương tủy. Bạch Thanh Lan lảo đảo quỳ trên nền đất, trái tim như bị ai xé nát. Nàng yêu Mạnh Trường Minh nhiều năm như vậy, dốc hết lòng vì hắn, cuối cùng lại bị ruồng bỏ không thương tiếc. Nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cửa.

Mạnh Trường Minh!

Hắn thật sự bỏ rơi nàng sao? Sao hắn có thể lạnh lùng như vậy, không chút lưu luyến mà ném nàng ra ngoài như một món đồ đã cũ?

Bạch Thanh Lan cười lạnh, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi.

Bên ngoài, gia nhân đã bắt đầu chuyển đồ của Bạch Thanh Lan lên xe ngựa.Từng món đồ bị đưa lên xe, từng thứ một, giống như đang từng chút một xóa sạch sự tồn tại của nàng trong phủ tướng quân.

Bạch Thanh Lan siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Môi nàng cũng bị nàng cắn chặt đến bật máu, nhưng nàng chẳng còn cảm giác gì nữa. Ánh mắt xinh đẹp thường ngày vốn ôn nhu nay chỉ còn lại oán hận và giận dữ.

Tất cả là tại Tịnh Thu! Nếu không có nàng ta, nàng sẽ không rơi vào kết cục này! Nếu không có nàng ta, Mạnh Trường Minh sẽ không hận nàng đến vậy! Cả đời này nàng sẽ không bao giờ quên mối hận này!

Bạch Thanh Lan bị nha hoàn đỡ dậy, chưa kịp định thần đã bị ép bước lên xe ngựa. Rất nhanh chiếc xe bắt đầu chạy chậm rời khỏi Tướng quân phủ.

Tấm rèm che khẽ lay động theo làn gió, Bạch Thanh Lan chậm rãi vén một góc, ánh mắt trầm xuống nhìn chằm chằm vào bảng hiệu phủ tướng quân đang dần khuất xa. Hơi thở nàng có phần nặng nề, từng đợt sóng ngầm cuộn trào trong lòng ngực.

Bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt lại như muốn khắc ghi nỗi hận này vào tận tâm khảm.

Bạch Thanh Lan khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi mở ra, trong đáy mắt lóe lên tia quyết liệt.

Nàng nhất định sẽ quay trở lại!
« Chương TrướcChương Tiếp »