Thế giới 1 - Chương 13: Tướng quân phụ tình

Mạnh Trường Minh đi đến bên giường của Tịnh Thu. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, cả người toát ra một luồng nhiệt nóng rực. Hắn đứng đó, ánh mắt sâu hun hút khóa chặt lấy nàng.

“Tướng quân…” Tịnh Thu lắp bắp gọi.

Nàng vừa định hỏi chuyện, nhưng thấy mắt Mạnh TRường Minh nhìn chằm chằm vào quyển sách trên tay nàng, Tịnh Thu hoảng hốt, định giấu quyển sách đi. Nhưng Mạnh Trường Minh vẫn nhanh tay hơn một bước, tay hắn đã chụp lấy quyển sách, miệng khẽ đọc tên bìa của quyển thoại bản. “Đêm động phòng hoa chúc của thư sinh và tiểu thôn cô”

Mạnh Trường Minh lật đến trang mà Tịnh Thu đang đọc, mắt lướt nhanh qua nội dung trang sách: “Hứa tú tài bế thê tử Hứa thị vào phòng, hắn gấp gáp không chờ nổi đặt thê tử trên bàn, lập tức cởϊ qυầи áo của cả hai xuống, đồ vật ở giữa hai chân hắn đã trở lên cứng rắn, hắn hôn lên từng tấc da thịt trên người thê tử của mình khiến nàng không nhịn được mà cắn chặt răng không cho những tiếng rêи ɾỉ phát ra. Cả hai người đều đã động tình, gấp không chờ nổi liền muốn trực tiếp hoan hảo trên bàn…”

“Nàng được lắm, dám trốn ta để đọc những thứ này?” Mạnh Trường Minh đen mặt, giọng hắn khàn đặc, xen lẫn tức giận và nguy hiểm.

Tịnh Thu hoảng hốt, thầm mắng hệ thống không chịu nhắc nhở mình. Không để Tịnh Thu kịp phản ứng, Mạnh Trường Minh đã áp sát người về phía Tịnh Thu, bàn tay cứng rắn giữ chặt lấy cổ tay mảnh mai, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt nàng.

“Có phải nàng thích kiểu mạnh bạo như vậy?” Hắn cúi sát, ánh mắt sâu thẳm tựa như vực thẳm cuốn lấy nàng. “Hôm nay ta sẽ cho nàng nếm thử!”

Tịnh Thu giật mình, bàn tay vô thức đẩy nhẹ hắn ra. Nhưng Mạnh Trường Minh nào để nàng trốn thoát? Một giây sau, nàng đã bị hắn ôm chặt vào lòng, giọng nói trầm thấp pha lẫn khẩn cầu lẫn nguy hiểm vang lên bên tai:

“Ta trúng xuân dược, đêm nay phải nhờ nàng rồi.”

Nói rồi, hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nàng trong một nụ hôn cuồng nhiệt…

Nụ hôn của hắn mang theo sự nóng bỏng như lửa, chiếm đoạt từng tấc da thịt, khiến Tịnh Thu không khỏi run lên. Hơi thở dồn dập của hắn phả lên cổ nàng, mang theo cơn khát khao không thể khống chế.

Bàn tay rắn chắc ôm lấy eo nàng, nhấc bổng lên rồi đặt xuống bàn trà lạnh buốt. Sự tương phản giữa cái nóng rực trong cơ thể hắn và bề mặt mát lạnh của bàn trà khiến Tịnh Thu khẽ rùng mình.

“Tướng công… ngài không thể…” Giọng nàng khẽ run, nhưng hắn chỉ cười khẽ, ánh mắt tối sẫm, tràn đầy du͙© vọиɠ.

“Ta không thể?” Hắn trầm giọng hỏi, bàn tay dọc theo cánh tay nàng mà lướt xuống. “Chẳng phải nàng vừa đọc một quyển sách rất thú vị sao? Ta chỉ đang giúp nàng trải nghiệm thực tế mà thôi”

Tịnh Thu đỏ mặt, định phản bác thì hắn đã cúi xuống, đôi môi nóng bỏng tiếp tục càn quét từng góc nhỏ trên cơ thể nàng.

Mạnh Trường Minh đi đến bên giường của Tịnh Thu. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, cả người toát ra một luồng nhiệt nóng rực. Hắn đứng đó, ánh mắt sâu hun hút khóa chặt lấy nàng.

“Tướng quân…” Tịnh Thu lắp bắp gọi.

Nàng vừa định hỏi chuyện, nhưng thấymắt Mạnh TRường Minh nhìn chằm chằm vào quyển sách trên tay nàng, Tịnh Thu hoảng hốt, định giấu quyển sách đi. Nhưng Mạnh Trường Minh vẫn nhanh tay hơn một bước, tay hắn đã chụp lấy quyển sách, miệng khẽ đọc tên bìa của quyển thoại bản. “Đêm động phòng hoa chúc của thư sinh và tiểu thôn cô”

Mạnh Trường Minh lật đến trang mà Tịnh Thu đang đọc, mắt lướt nhanh qua nội dung trang sách: “Hứa tú tài bế thê tử Hứa thị vào phòng, hắn gấp gáp không chờ nổi đặt thê tử trên bàn rồi cởϊ qυầи áo của cả hai xuống. Cả người hắn nóng như lửa đốt, phía dưới lại càng nóng hơn. Hứa tí tài hôn lên từng tấc da thịt trên người thê tử của mình khiến nàng không nhịn được mà cắn chặt răng ngăn không cho những tiếng rêи ɾỉ phát ra. Cả hai người đều đã kìm nén không được, trực tiếp thân mật ngay trên bàn…”

“Nàng được lắm, dám trốn ta để đọc những thứ này?” Mạnh Trường Minh đen mặt, giọng hắn khàn đặc, xen lẫn tức giận và nguy hiểm.

Tịnh Thu hoảng hốt, thầm mắng hệ thống không chịu nhắc nhở mình. Không để Tịnh Thu kịp phản ứng, Mạnh Trường Minh đã áp sát người về phía Tịnh Thu, bàn tay cứng rắn giữ chặt lấy cổ tay mảnh mai, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt nàng.

“Có phải nàng thích kiểu mạnh bạo như vậy?” Hắn cúi sát, ánh mắt sâu thẳm tựa như vực thẳm cuốn lấy nàng. “Hôm nay ta sẽ cho nàng nếm đủ.”

Tịnh Thu giật mình, bàn tay vô thức đẩy nhẹ hắn ra. Nhưng Mạnh Trường Minh nào để nàng trốn thoát? Một giây sau, cô đã bị Mạnh Trường Minh ôm chặt vào lòng, giọng nói trầm thấp pha lẫn khẩn cầu lẫn nguy hiểm vang lên bên tai:

“Ta trúng xuân dược, đêm nay phải nhờ nàng rồi.”

Nói rồi, hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nàng trong một nụ hôn cuồng nhiệt…

Nụ hôn của hắn mang theo sự nóng bỏng như lửa, chiếm đoạt từng tấc da thịt, khiến Tịnh Thu không khỏi run lên. Hơi thở dồn dập của hắn phả lên cổ cô, mang theo cơn khát khao không thể khống chế.

Bàn tay rắn chắc ôm lấy eo Tịnh Thu, nhấc bổng lên rồi đặt xuống bàn trà lạnh buốt. Sự tương phản giữa cái nóng rực trong cơ thể hắn và bề mặt mát lạnh của bàn trà khiến Tịnh Thu khẽ rùng mình.

“Tướng công… ngài không thể…” Giọng Tịnh thu khẽ run, nhưng hắn chỉ cười khẽ, ánh mắt tối sẫm, tràn đầy du͙© vọиɠ.

“Ta không thể?” Hắn trầm giọng hỏi, bàn tay dọc theo cánh tay nàng mà lướt xuống. “Chẳng phải nàng vừa đọc một quyển sách rất thú vị sao? Ta chỉ đang giúp nàng trải nghiệm thực tế mà thôi”

Tịnh Thu đỏ mặt, định phản bác thì Mạnh Trường Minh đã cúi xuống, đôi môi nóng bỏng tiếp tục càn quét từng góc nhỏ trên cơ thể nàng.

Thời gian như lắng đọng, chỉ còn lại tiếng thở khẽ hòa quyện cùng nhịp tim rộn ràng trong không gian tĩnh lặng. Sau những xúc cảm mãnh liệt, Mạnh Trường Minh nhẹ nhàng ôm chặt lấy Tịnh Thu, cảm nhận hơi ấm dịu dàng lan tỏa từ cơ thể nàng. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lúc này, thế gian dường như thu nhỏ lại, chỉ còn bóng hình nàng cùng sự lưu luyến, say đắm không muốn rời xa.