Thế giới 1 - Chương 12: Tướng quân phụ tình

Tịnh Thu từ tư thế ngồi ngay ngắn dần dần chuyển sang nằm dài trên giường, một tay chống cằm, một tay lật từng trang sách. Mái tóc đen mềm mại xõa nhẹ trên gối, vài sợi rơi xuống vai áo, tạo nên một vẻ đẹp vừa lười biếng vừa quyến rũ. Chiếc chăn mỏng vắt hờ trên người, theo từng cử động khẽ nhấc lên rồi lại buông xuống, tựa như dòng nước lặng lẽ trôi.

Nếu lúc này có nha hoàn thân cận của nàng trông thấy, chắc chắn sẽ hoảng hốt mà vội vàng khuyên bảo: "Phu nhân, xin người ngồi lại cho ngay ngắn, tư thế này thật sự không phù hợp!"

Bởi vì dáng nằm của Tịnh Thu quá mức tùy tiện, chẳng hề giữ chút khuôn phép nào mà một chính thất phu nhân nên có. Nhưng nàng lại không quan tâm, chỉ nhàn nhã tiếp tục đọc sách, khóe môi thấp thoáng một nụ cười hờ hững.

Trong căn phòng ấm áp, ánh đèn l*иg tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, hương trà thanh nhã còn phảng phất trong không khí, hòa cùng hương hoa thoang thoảng từ vườn ngoài cửa sổ. Một đêm yên bình như vậy, thật khiến người ta chẳng muốn rời khỏi giường.

Hệ thống thấy Bạch Thanh Lan sắp đạt được mục đích thì vô cùng sốt ruột. Nó vội vàng thúc giục Tịnh Thu:

"Sao đến giờ này mà ngươi vẫn còn nhàn nhã đọc thoại bản vậy? Bạch Thanh Lan sắp ngủ với nam chính đến nơi rồi! Ngươi không lo lắng sao? Nếu cứ để mặc như vậy, ngươi sẽ rơi vào kết cục thảm hại y như cốt truyện gốc! Đến lúc đó đừng có khóc lóc cầu xin ta cứu!"

Thế nhưng, trái ngược với sự hoảng hốt của hệ thống, Tịnh Thu vẫn điềm nhiên nằm dài trên giường, thản nhiên lật từng trang sách, chẳng buồn để ý đến lời nó.

Hệ thống thấy vậy thì càng nóng ruột hơn. Nó không nhịn được, tò mò hỏi:

"Thu Thu, rốt cuộc ngươi đang đọc sách gì mà nhập tâm đến thế? Có hay không?!"

Tịnh Thu lười biếng nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp:

"Sách cấm trẻ em dưới 18+, ngươi chắc chắn chưa đọc bao giờ."

Hệ thống nghe vậy thì lập tức sững người, sau đó càng thêm hiếu kỳ. Nó là một hệ thống vô địch thiên hạ, cái gì mà nó chưa biết chứ?! Không lẽ lại có thứ thoát khỏi tầm hiểu biết của nó sao?!

"Thu Thu, ngươi kể nội dung sách cho ta nghe với!" Hệ thống bắt đầu năn nỉ.

Hiện tại, nó chỉ mới cấp một, chưa có thân thể, cũng không thể tự mình đọc được nội dung trong sách. Thế nhưng, làm gì có chuyện nó chịu thừa nhận điều này! Một hệ thống mạnh mẽ như nó, sao có thể có thứ mà nó không biết cơ chứ?!

Tịnh Thu liếc mắt, dứt khoát từ chối: "Không!"

Càng bị cự tuyệt, hệ thống lại càng háo hức muốn biết. Nó kiên trì truy vấn:

"Tịnh Thu, ta nghe nói mỗi quyển sách đều có một tác dụng riêng. Vậy ngươi đọc sách này là để học hỏi điều gì?"

Nghe thấy câu hỏi, khóe môi Tịnh Thu khẽ nhếch lên, giọng điệu có chút chế giễu:

"Ta đã bảo ngươi ngốc mà ngươi vẫn không chịu nhận. Sách 18+ thì tất nhiên là để lấy kinh nghiệm trong chuyện giường chiếu rồi. Chẳng phải chính ngươi giao cho ta nhiệm vụ thu thập năng lượng quái quỷ gì đó sao? Nếu không vì nhiệm vụ chết tiệt này, ta cũng chẳng cần phải nghiên cứu đến mức này đâu!"

Hệ thống lập tức nghẹn lời, không phản bác nổi.

Thế nhưng, ngoài lý do hoàn thành nhiệm vụ, Tịnh Thu vẫn còn một suy nghĩ khác. Trong đầu nàng chợt hiện lên hình ảnh của Phó Hàn Thanh, kèm theo đó là những hồi ức không mấy vui vẻ.

Khi xưa, nàng từng tin rằng tình yêu không nhất thiết phải đi kèm với tìиɧ ɖu͙©. Nhưng sự thật đã tát cho nàng một cú thật đau. "Sợ nàng đau hay mệt" ư? Đáng buồn cười! Rõ ràng là hắn đã có người khác bên ngoài, nên mới chẳng còn hứng thú với nàng!

Ba năm làm vợ chồng, số lần ân ái ít đến đáng thương. Hắn chê nàng vô vị, trên giường chẳng khác gì một khúc gỗ. Nhưng có bao giờ hắn tự hỏi vì sao không?

Tịnh Thu chưa bao giờ cảm thấy thoải mái hay vui vẻ khi ân ái với hắn. Mỗi lần đều là sự chịu đựng, chẳng hề giống chút nào với những lời hoa mỹ mà người ta vẫn nói. Nhưng kỳ lạ thay, khi nàng đến thế giới này và ngủ với nam chính, cảm giác lại hoàn toàn khác—một kɧoáı ©ảʍ lạ lùng chưa từng trải nghiệm.

Tịnh Thu còn đang mải chìm trong dòng suy nghĩ miên man thì—

"RẦM!"

Cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh, vang lên một tiếng động chấn động cả gian phòng.

Tịnh Thu giật bắn mình, theo phản xạ ngồi bật dậy, ánh mắt lập tức hướng về phía cửa.