- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Nhật Ký Trả Thù Trai Đểu
- Thế giới 1 - Chương 11: Tướng quân phụ tình
Nhật Ký Trả Thù Trai Đểu
Thế giới 1 - Chương 11: Tướng quân phụ tình
Lúc này, tại Mẫu Đơn Các, Tịnh Thu ngồi ung dung trên ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, dáng vẻ nhàn nhã tựa như không có chuyện gì có thể làm nàng bận tâm. Trên bàn, lư hương tỏa ra mùi đàn hương dịu nhẹ, khói mỏng vấn vít bay lên, càng làm cho không gian thêm phần tĩnh lặng, thanh nhã.
Nàng nhẹ nhàng cầm chén trà men xanh, thản nhiên đưa lên môi nhấp một ngụm, hương trà thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Bên cạnh nàng là đĩa điểm tâm tinh xảo được bày biện khéo léo, từng miếng bánh hoa quế vàng óng hòa quyện với mật ong thơm ngọt. Tay trái Tịnh Thu cầm quyển thoại bản, ánh mắt chăm chú đọc từng dòng chữ, tựa hồ không hề hay biết những sóng gió bên ngoài.
Hệ thống nhìn thấy dáng vẻ điềm nhiên ấy thì không khỏi sốt ruột, giọng nói vang lên đầy lo lắng:
“Tịnh Thu! Bạch Thah Lan hạ dược nam chính! Ngươi không đi ngăn cản sao?”
Tịnh Thu nghe hệ thống nói chỉ cười nhạt, hờ hững đáp: “Sao ngươi cứ sốt ruột như vậy! Kịch hay còn ở phía sau!”
Trong thư phòng tĩnh lặng, Mạnh Trường Minh đột nhiên cảm thấy cơ thể có gì đó không ổn. Ban đầu, chỉ là một cảm giác hơi ngột ngạt, nhưng rất nhanh sau đó, một luồng nhiệt nóng rực như lửa lan tỏa khắp toàn thân. Cổ họng khô khốc, hơi thở dồn dập, từng tấc da thịt như bị thiêu đốt. Các khớp xương căng cứng, từng đường mạch máu như bị một luồng khí nóng len lỏi, tựa hàng ngàn con kiến li ti bò dưới da, khiến hắn khó chịu đến mức gần như phát cuồng.
Sự khác thường này quá rõ ràng. Đôi mắt sắc bén của Mạnh Trường Minh lập tức tối sầm lại, ánh nhìn thoáng qua Bạch Thanh Lan một tia lạnh lẽo đầy nghi ngờ. Mạch máu trên mu bàn tay nổi lên, gân xanh siết chặt theo từng cử động. Hắn không phải kẻ ngây thơ, cũng chẳng phải người xa lạ với loại thủ đoạn hèn hạ này. Trong lòng hắn lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ánh mắt hắn quét nhanh một vòng quanh thư phòng. Ngọn nến trên án thư chập chờn lay động, ánh sáng vàng nhạt hắt lên gương mặt cương nghị, làm nổi bật những đường nét góc cạnh sắc bén. Không gian yên tĩnh đến mức Mạnh Trường Minh có thể nghe thấy tiếng hơi thở dồn dập của chính mình.
Tầm mắt hắn dừng lại trên bóng dáng yểu điệu của Bạch Thanh Lan.
Nàng ta vẫn đứng đó, dáng vẻ e lệ, đôi mắt ánh lên chút lo lắng xen lẫn mong chờ. Một cơn gió nhẹ lùa qua, thổi tung vài sợi tóc bên thái dương nàng ta, làm tăng thêm vẻ mềm mại, yếu đuối.
Lòng Mạnh Trường Minh trầm xuống.
Nhiệt độ trong người hắn không ngừng dâng cao, cơn khô nóng ngày càng dữ dội. Nhưng giữa cơn hỗn loạn ấy, hắn vẫn giữ được một tia lý trí cuối cùng. Hắn không thể làm gì có lỗi với thê tử của mình được.
Thấy nàng ta vẫn không chịu rời đi, dù vẫn nhớ rằng Bạch Thanh Lan là con gái của ân nhân cứu mạng của hắn nhưng cơn khó chịu trong người càng khiến Mạnh Trường Minh thêm mất kiên nhẫn, giọng hắn trầm xuống, mang theo một tia bực bội:
"Ngươi còn đứng đó làm gì?"
Bạch Thanh Lan cắn nhẹ môi, hàng mi khẽ rung động, cố gắng duy trì nụ cười dịu dàng trên gương mặt, giọng nói mềm mại như tơ lụa, mang theo chút ngập ngừng như thể nàng ta thực sự e dè:
“Muội đợi huynh uống xong rồi sẽ rời đi.”
Nàng ta nhẹ nhàng tiến lên một bước, tà váy lụa mỏng khẽ lay động theo từng cử động, tỏa ra mùi hương thoang thoảng của u lan. Đôi mắt như hồ nước mùa thu, trong veo mà sâu thẳm, sóng sánh ánh lên nét quyến rũ mê hoặc lòng người. Ánh sáng từ những ngọn nến lung linh trong thư phòng chiếu rọi lên làn da mịn màng của nàng ta, khiến tông da trắng nõn càng thêm phần mờ ảo, như được phủ một tầng sương mỏng.
Không khí trong phòng chậm rãi thay đổi, tựa như có một làn hơi nóng âm thầm lan tỏa, từng chút, từng chút một bao trùm không gian nhỏ hẹp.
Cạch!
Tiếng sứ vỡ vang lên trong đêm khuya tĩnh lặng.
Mạnh Trường Minh nhìn xuống, nhận ra bàn tay cầm bát canh của mình đã không biết từ khi nào trở nên vô lực, để mặc bát sứ rơi xuống đất, canh đổ loang lổ trên mặt sàn. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, nhưng hơi thở lại bất giác trở nên gấp gáp.
Một luồng hơi nóng khó chịu dâng lên từ lục phủ ngũ tạng, như có ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt toàn thân. Các đầu ngón tay hắn tê rần, lý trí trở nên mơ hồ, cả cơ thể như mất đi kiểm soát. Trong tầm mắt hắn, hình ảnh Bạch Thanh Lan dường như dần trở nên mờ ảo, lẫn vào một bóng dáng khác quen thuộc!
Hắn thấy thê tử của mình đang đến gần, dáng vẻ dịu dàng, ánh mắt đầy quan tâm.
“Tướng quân…”
Bạch Thanh Lan khẽ gọi, giọng nói mềm mại tựa một sợi tơ quấn chặt lấy tâm trí Mạnh Trường Minh.
Nàng ta chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng lướt qua gò má góc cạnh của hắn, như một chiếc lông vũ mềm mại khơi lên từng đợt sóng trào trong lòng người đối diện. Đôi mắt Bạch Thanh Lan ánh lên tia sáng rực rỡ, phản chiếu quyết tâm mãnh liệt. Chỉ cần tiến thêm một bước, chỉ cần việc này thành công, tất cả mọi thứ đều sẽ thuộc về nàng, kể cả Mạnh Trường Minh!
Bàn tay thon dài của Bạch Thanh Lan lướt dọc xuống cổ áo Mạnh Trường Minh. Nàng ta ngập ngừng một chút rồi lần tìm đến đai lưng, đầu ngón tay khẽ chạm vào lớp vải mềm mại, sắp sửa tháo bỏ nó.
Bịch!
Chưa kịp hành động, Bạch Thanh Lan đã bị một lực mạnh mẽ đẩy ngã xuống đất!
Cú ngã quá bất ngờ khiến Bạch Thanh Lan không kịp phản ứng, toàn thân chao đảo, gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc lẫn hoảng loạn.
Mạnh Trường Minh đứng bật dậy, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, hơi thở nặng nề nhưng ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. Cơn nóng rực trong người hắn vẫn cuồn cuộn dâng trào như lửa cháy, thiêu đốt từng mạch máu, nhưng hắn vẫn cố giữ vững lý trí.
Ánh mắt hắn lướt qua nữ nhân đang ngã trên sàn, gương mặt hắn thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt lẫn tức giận. Hắn bị hạ dược!
Không chút chần chừ, Mạnh Trường Minh dứt khoát vận nội lực, ép xuống dược tính đang hoành hành trong cơ thể. Một luồng khí lạnh bùng lên từ đan điền, nhưng vẫn không đủ để dập tắt hoàn toàn ngọn lửa đang thiêu đốt trong người hắn.
Không thể ở lại đây!
Ánh mắt hắn sắc bén như đao, không nói một lời nào, hắn xoay người, tung người lên, thi triển khinh công, lướt ra khỏi Vĩnh Hiên Các.
Trong màn đêm tĩnh mịch, bóng dáng hắn nhanh như gió cuốn, thẳng hướng Mẫu Đơn Các mà đi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Nhật Ký Trả Thù Trai Đểu
- Thế giới 1 - Chương 11: Tướng quân phụ tình