Thế giới 1 - Chương 10: Tướng quân phụ tình

Vĩnh Hiên Các là thư phòng của Mạnh Trường Minh, được đặt ở phía đông phủ tướng quân, nơi có khung cảnh thanh tĩnh, tách biệt khỏi những huyên náo thường ngày. Trước viện, một rừng trúc xanh rì lay động theo gió, tạo nên bầu không khí mát lành, thoáng đãng. Hương trúc dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi gỗ trầm hương, càng làm tăng thêm vẻ thanh nhã, trang nghiêm. Đây là nơi lý tưởng để hắn tĩnh tâm đọc sách, trầm tư suy nghĩ, cũng là không gian duy nhất trong phủ mà hắn có thể tạm gác lại những lo toan triều chính.

Tiểu viện được xây dựng theo lối kiến trúc tinh tế, mái hiên cong vυ"t, cột trụ chạm khắc hoa văn rồng bay phượng múa, toát lên vẻ uy nghiêm. Ban ngày, nơi đây tràn ngập ánh sáng nhờ những ô cửa sổ rộng lớn, nhưng vào ban đêm, chỉ còn lại sự tĩnh mịch cùng ánh đèn leo lét hắt ra từ khe cửa, tạo nên một bầu không khí trầm lặng mà uy nghi.

Cửa thư phòng đóng chặt.

Ánh sáng bên trong hắt ra, chứng tỏ chủ nhân của nó vẫn đang làm việc.

Bạch Thanh Lan đứng trước cửa, khẽ chỉnh lại tà váy, bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc để chắc chắn không có sợi nào lạc ra khỏi búi. Hít sâu một hơi, nàng ta ép bản thân giữ vững nụ cười dịu dàng, đôi mắt thoáng ánh lên tia chờ mong. Khi đã chuẩn bị xong, nàng ta đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa.

"Vào đi!"

Giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn kiên nghị, mạnh mẽ như ngày nào.

Bạch Thanh Lan nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Ngọn nến trên bàn chập chờn trong gió, ánh sáng lấp ló tạo thành những mảng sáng tối trên vách gỗ. Khung cảnh bên trong không có gì thay đổi—vẫn là những kệ sách cao sừng sững, tủ đựng binh thư, và chiếc án thư bằng gỗ đàn hương chạm khắc tinh xảo đặt ngay ngắn giữa phòng.

Ánh mắt nàng ta nhanh chóng rơi trên bóng dáng nam nhân đang ngồi sau án thư.

Mạnh Trường Minh khoác trên mình bộ trường bào đen thêu hoa văn bạc, lớp vải cao cấp ôm lấy thân hình rắn rỏi. Mái tóc đen dài được buộc gọn sau đầu, để lộ vầng trán cao cùng những đường nét cương nghị. Đôi mắt sắc bén vẫn chăm chú vào chồng tấu chương trước mặt, ánh nến phản chiếu trên gương mặt tuấn tú, càng tôn lên vẻ lạnh lùng, xa cách.

Hắn không ngẩng đầu, cũng không có ý định nhìn nàng ta.

Bạch Thanh Lan khẽ siết chặt tay áo, nhưng rất nhanh đã thu lại cảm xúc. Nàng ta mím môi, điều chỉnh lại nét mặt, để lộ một nụ cười dịu dàng trước khi nhẹ nhàng tiến đến gần.

"Tướng quân, trời đã khuya rồi, sao huynh vẫn còn làm việc?"

Giọng nói của nàng ta mềm mại, pha lẫn chút quan tâm chân thành.

Mạnh Trường Minh khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

"Hôm nay có quá nhiều tấu chương cần xử lý."

Lời nói ngắn gọn, mang theo ý rõ ràng hắn không có thời gian tiếp nàng ta.

Nhưng Bạch Thanh Lan không hề nao núng trước sự lãnh đạm ấy. Nàng ta đặt bát canh xuống bàn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự dịu dàng cố ý:

"Muội nghe nói gần đây huynh làm việc vất vả, lo lắng huynh không chăm sóc tốt cho bản thân nên đã tự tay hầm canh. Món này giúp bổ khí dưỡng huyết, rất tốt cho sức khỏe. Huynh nếm thử một chút đi."

Mạnh Trường Minh liếc nhìn bát canh trước mặt, ánh mắt trầm xuống, nhưng không nói gì.

Thấy hắn không phản ứng, Bạch Thanh Lan khẽ cắn môi, đôi mắt rưng rưng, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào:

"Tướng quân, muội luôn coi huynh như trưởng bối mà kính trọng, thật lòng quan tâm huynh… Chỉ là muốn huynh giữ gìn sức khỏe, sao huynh lại lạnh nhạt với muội như vậy?"

Giọng nói run rẩy, ánh mắt long lanh như sắp khóc, dáng vẻ yếu đuối, đáng thương mà vẫn đầy thâm tình.

Không khí trong phòng dường như trùng xuống.

Mạnh Trường Minh khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn đưa tay cầm lấy bát canh, chậm rãi nhấp một ngụm. Mùi nhân sâm thoang thoảng lan tỏa nơi đầu lưỡi, vị thanh nhẹ nhưng lại không khiến hắn cảm thấy quá ấn tượng. Thoáng chốc, hắn nhớ đến những bát canh mà Tịnh Thu tự tay nấu, hương vị quen thuộc ấy dường như lưu lại trên đầu lưỡi, thơm ngon hơn rất nhiều.

Bạch Thanh Lan nhìn thấy hắn uống canh, trong khoảnh khắc Mạnh Trường Minh không chú ý, khóe môi nàng ta khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Một tia vui mừng thoáng hiện trong đáy mắt, nhưng bên ngoài, nàng ta vẫn giữ vẻ dè dặt như thể chỉ đang mong chờ lời tán thưởng của hắn.

"Tướng quân thấy thế nào?"

Mạnh Trường Minh đặt bát canh xuống bàn, giọng điệu nhàn nhạt:

"Hương vị không tệ."

Chỉ ba chữ đơn giản, không mang theo chút tán thưởng nào.

Bạch Thanh Lan thoáng sững người, ngón tay khẽ siết lại trong tay áo.

Nàng ta vốn nghĩ rằng với công sức bỏ ra, ít nhất cũng sẽ nhận được một phản ứng ấm áp hơn từ hắn. Nhưng dường như… từ đầu đến cuối, trong mắt hắn, nàng ta vẫn chỉ là một muội muội, không hơn không kém.

Bạch Thanh Lan cúi đầu, ánh mắt thoáng hiện lên sự thất vọng, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, thay vào đó là nét dịu dàng đầy nhẫn nại.

"Tướng quân thích là tốt rồi. Sau này, nếu huynh muốn uống canh, muội có thể nấu mỗi ngày."

Mạnh Trường Minh không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đã dời về đống tấu chương trên bàn.

Hắn không nói gì, nhưng động tác ấy đủ để Bạch Thanh Lan hiểu hắn muốn nàng ta rời đi.