Chương 9: Suy đoán

Ông anh vỗ vào lòng bàn tay cô: "Em mà giúp cái quán nhỏ của anh nổi tiếng thì chia em tám phần trăm cổ phần."

"Mười tám đi, em mới có động lực." Cô nói.

Ông anh tỏ vẻ khó xử: "Em đúng là không chịu thiệt bao giờ."

Phạm Tư cười: "Thế anh có làm không?"

"Làm!"

Lúc ông anh khai trương cô đã quảng bá giúp một đợt. Doanh thu mấy tháng đầu có công lao của cô, nhưng cô không thu phí quảng cáo. Chủ yếu là rượu của anh ấy quá ngon, hơn nữa còn có chút quan hệ, có lẽ sau này cô có thể cần đến. Thu phí quảng cáo thì có vẻ cô quá thiển cận.

Phạm Tư biết ông anh có ý cho cô hai mươi phần trăm cổ phần. Cô không cần hai mươi, mười tám là đủ rồi. Cô thích con số mười tám này. Ít hơn kế hoạch của anh ấy hai phần trăm nên đương nhiên anh ấy sẽ đồng ý, còn nợ cô một ân tình.

Ông anh vừa dứt lời thì có mấy người đi xuống từ lối vào. Anh ấy sáng mắt lên, gọi bộ phận vận hành video đến, bảo cô ấy nói chuyện với cô, còn anh ấy đi tiếp đãi mấy người kia.

Phạm Tư liếc nhìn, thấy một người đàn ông mày kiếm, mắt hai mí hẹp dài, lông mi cong vυ"t, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt.

Sau đó, những gì em gái vận hành nói cô chẳng nghe thấy câu nào.

Cô chống cằm, nhìn người đàn ông đẹp trai kia. Cô thấy ông anh rất niềm nở với anh. Cô tò mò, hỏi em gái vận hành: "Đó là ai vậy?"

Em gái vận hành nhìn sang, đáp: "Là đàn anh trường y của sếp em, hình như tên là... Phạm Linh Vận. Anh ấy rất giỏi, từng du học nước ngoài, đã đăng nhiều bài viết trên các tạp chí quốc tế, còn từng đạt giải thưởng quốc gia, từng tham gia các dự án quốc gia. Nghe nói kinh nghiệm lâm sàng rất dày dặn. Mới ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi đã là phó giáo sư rồi. Sếp em rất sùng bái anh ấy, bảo anh ấy bận tối mắt tối mũi, hẹn hai năm mới được gặp một ngày."

Hóa ra là bác sĩ Phạm Linh Vận, trùng hợp thật.

Cô sờ môi: "Sếp bọn em học trường y à?"

"Vâng, nhà sếp mấy đời làm bác sĩ, nhưng anh ấy nói không thích làm nghề y, thích tự do tự tại. Dù vậy, anh ấy vẫn sùng bái bác sĩ Phạm, nói gia đình bác sĩ Phạm đã đầu tư rất nhiều cho anh ấy, mà bản thân bác sĩ Phạm cũng rất nỗ lực. Nhưng em thấy, trẻ như vậy đã làm chủ nhiệm thì ngoài năng lực chắc cũng phải có quan hệ." Nói xong cô ấy thấy không ổn, vội nói thêm: "Em nói bừa đấy, em không biết đâu."

Phạm Tư nhớ mấy hôm trước có đọc được một tin tức, hình như có một phó viện trưởng của bệnh viện nào đó bị điều tra vì vi phạm kỷ luật. Em gái vận hành này suy đoán như vậy cũng không có gì đáng để bàn cãi.

Cô không quan tâm đến việc bác sĩ Phạm này giỏi giang đến đâu trong ngành y. Cô chỉ quan tâm đến đời tư của anh. Cô lại hỏi cô ấy: "Anh ấy kết hôn chưa?"

"Hình như sếp em có nói, bác sĩ Phạm đã kết hôn lâu rồi."

Phạm Tư vẫn nhìn anh. Dưới ánh đèn anh nâng ly rượu lên, chiếc nhẫn trên ngón áp út đập vào mắt cô.

*

Lời tác giả: Nữ chính là người không có đạo đức. Cô là đại diện cho phản diện, phải mắng chửi chứ đừng học theo. Đây chỉ là truyện. Tuy rằng trong thực tế sẽ có loại người này, nhưng chúng ta đừng làm theo. Nhớ kỹ nha! Chứ không là sẽ bị túm tóc đánh đấy.