Người vợ còn muốn đánh Phạm Tư, người chồng ngăn cô ta lại: "Thôi đi, chúng ta không thèm nói chuyện vô nghĩa với loại người vô học này. Ngày mai báo thẳng với ban quản lý, bảo họ giải quyết."
Họ rời đi, Phạm tư đóng cửa lại. Cô sờ sờ lên mặt, có hơi sưng.
Cô lấy điện thoại selfie một tấm rồi đăng lên mạng xã hội, kèm theo dòng chữ: [Bị vợ chồng trên lầu đánh, hu hu hu, tôi không cố ý làm ồn đến họ.]
Vừa đăng xong, điện thoại của Phạm Tư đã rung lên như pháo ngày tết. Cô lướt qua một lượt, đa số là đồng nghiệp, những người nổi tiếng trên mạng chuyên hát hò nhảy múa. Phần ít còn lại là bạn trai cũ và đối tượng mập mờ.
Lướt đến Đoàn Hành Kế, cô dừng lại, trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc tủi thân. Anh ấy lập tức chuyển cho cô 100 triệu còn nói ngày mai sẽ đến.
Cô nhận tiền, lại lướt tiếp. Lúc lướt đến Bùi Nam, cậu bảo cô nghe điện thoại. Cô không nghe, chỉ trả lời: [Chị đang không vui, mai nói chuyện nhé? Bé ngoan ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon.]
Lướt đến Nghiêm Hành, cô nhướng mày.
Anh ấy nhắn: [Cô ở đâu? Tôi xem có phải khu vực của người quen tôi quản lý không.]
Khu vực quản lý? Phạm Tư vào trang cá nhân của Nghiêm Hành. Ồ, hóa ra anh ấy là cảnh sát cơ động. Cô lướt xem ảnh của anh ấy. Toàn là ảnh tuyên truyền mặc đồng phục, thậm chí còn được treo ở màn hình lớn tàu điện ngầm. Cô không đi tàu điện ngầm nên thảo nào cô không biết.
Nghiêm Hành có một video huấn luyện vào mùa đông. Anh ấy đang hô khẩu hiệu, giọng nói vang dội, động tác dứt khoát, là hình ảnh của một cảnh sát trong tưởng tượng của cô. Chỉ là khác xa so với khi anh ấy ăn cơm với cô.
Sự tương phản thật thú vị.
Phạm Tư trả lời: [Không sao, tôi có thể giải quyết.]
Trả lời tin nhắn của một số đồng nghiệp quan trọng xong, cô đặt điện thoại xuống, uống vài viên melatonin, ép mình đi ngủ.
Chiều hôm sau thức dậy, điện thoại có 99+ tin nhắn. Quá nhiều, cô lười xem.
Cô lại đăng một bài lên mạng xã hội: [Cảm ơn mọi người quan tâm, sự việc đã được giải quyết. Chỉ là hiểu lầm, là do tôi làm quá lên thôi, không trách vợ chồng nhà người ta.]
Đăng xong, Phạm Tư nhờ Trần Ngọc tìm nhà giúp cô.
Cô có thể đấu trí đấu dũng với vợ chồng nhà trên lầu. Họ chưa chắc đã đấu lại cô. Xét về diễn xuất thì không ai sánh bằng cô. Nhưng chẳng có ý nghĩa gì. Cô cũng không muốn mang tiếng ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ con.
Cô sửa soạn một phen rồi đi ủng hộ ông anh.
Cậu em trên sân khấu vừa đàn vừa hát. Giọng trong trẻo, cũng đúng nhịp điệu, nhưng hơi sến, luyến láy quá nhiều, chỗ nên dừng lại còn khoe kỹ thuật.
Ông anh thấy cô thì vỗ vai cậu em, chỉ chỗ ngồi cạnh cửa sổ, rồi đi về phía cô: "Yo yo, đến rồi à?"
Phạm Tư ngồi xuống, hất cằm chỉ cậu trai trẻ trên sân khấu: "Trả cho người ta bao nhiêu tiền?"
Ông anh ra hiệu cho cô một con số: "Thế nào, nhiều hay ít?"
Cô mím môi gật đầu: "Ít quá, bớt sến đi thì có thể lên top."
Ông anh ngồi xuống: "Vậy em hướng dẫn cho cậu ta đi, tiện thể dạy cho nhân viên quản lý video của anh luôn. Quay toàn mấy thứ gì đâu không."
Phạm Tư xòe tay ra: "Vậy thì phải xem thành ý của đại ca rồi."