Trần Ngọc rất bất mãn với Phạm Tư. Nhưng vì cô là cây hái ra tiền của cô ấy nên cô ấy nhiều nhất chỉ mắng cô vài câu. Cô ấy cũng biết cô mặt dày, mắng thế nào cũng không biết ngượng.
Nói xong cô ấy lại dịu giọng thỏa hiệp như mọi khi: "Thôi được rồi, mai thì mai. Mai em không được nuốt lời nữa đấy."
"Ừ."
Trần Ngọc vừa đi, cô liền quên ngay lời cô ấy nói. Cô đã sắp xếp xong hết lịch trình cho tối mai rồi.
Trước đây khi chơi trò chơi trốn thoát khỏi mật thất, cô có quen một ông anh. Anh ấy mở một quán bar nhỏ nằm chỗ khuất, ít người, nhưng rượu ngon. Hơn nữa những người đến đó đều đẹp trai, công việc cũng tốt.
Ông anh nghe nói Phạm Tư muốn đến nghe ca sĩ mới của anh ấy hát thì nói sẽ mời cô uống rượu quý của anh ấy. Chỉ cần cô chỉ dạy cho mấy cậu em đó.
Cô rất sẵn lòng. Cô có thể dạy hết từ A đến Á, miễn mấy cậu em chịu học.
Tắm rửa xong, Phạm Tư mở game ra, vừa định chơi một trận thì cơn đau răng lại đến. Cô hết hứng thú ném điện thoại, nằm vật ra giường ôm mặt, nhìn chằm chằm ra cửa sổ phát ngốc.
Con của cặp vợ chồng làm phiên dịch ở tầng trên lại khóc.
Ở dưới này mà vẫn có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc, đủ thấy tiếng khóc to đến mức nào, cách âm kém đến mức nào.
Căn hộ này là do Đoàn Hành Kế thuê cho cô, 20 triệu một tháng. Lúc thuê, người môi giới không nói vợ chồng tầng trên vừa sinh con. Ở đây mấy tháng nay, cứ đến tối là lại nghe thấy tiếng khóc. Cô nghĩ cơn đau răng của cô cũng có một phần nguyên nhân là do ồn ào.
Phạm Tư nhịn nửa tiếng. Tiếng khóc của đứa trẻ càng lúc càng to. Răng cô cũng càng lúc càng đau. Không nhịn được nữa, cô mở loa, bật bài nhạc điện tử vừa lưu vào danh sách phát ở mức âm lượng lớn nhất.
Quả nhiên cô không còn nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ nữa.
Nhưng không lâu sau, hai vợ chồng phiên dịch tìm xuống, thái độ không được tốt lắm. Họ bảo cô nhỏ tiếng một chút.
Phạm Tư dựa vào cửa, chân trái gác lên khung cửa, mỉm cười nhìn họ: "Hả? Hai người đang nói gì vậy?"
Người vợ quát cô: "Cô có ý thức không vậy? Nửa đêm nửa hôm rồi còn bật nhạc."
Người chồng thì không quát: "Con chúng tôi chưa đầy một tuổi. Cô có thể mở nhỏ nhạc một chút được không?"
Cô cười: "Vậy hai người có thể bịt miệng con mình lại được không?"
Người chồng bắt đầu la lối: "Con khóc chúng tôi cũng có cách nào đâu. Cô tưởng chúng tôi làm cha mẹ thì dễ chịu lắm chắc? Cô không thể thông cảm chút nào à? Cô sẽ không sinh con hả? Con cô sẽ không khóc vào nửa đêm chắc?"
Phạm Tư vẫn tươi cười: "Con của anh chị là người, còn tôi là chó chắc. Tôi làm ồn nó năm phút thì tôi đáng chết. Nó làm ồn tôi mấy tháng trời tôi không những phải nhịn, còn phải khen một câu, con ngoan quá, bé tí tuổi đã có tố chất ca sĩ rồi, phải không?"
Người vợ nghe Phạm Tư nói vậy thì giáng cho cô một cái tát.
Má trái của cô lập tức nóng rát, nhưng so với đau răng thì nhẹ hơn nhiều. Cô dùng lưỡi đẩy đẩy má trong, vẫn có thể cười với họ: "Còn chuyện gì nữa không?"