Người đàn ông đưa điện thoại ra: "Có thể cho tôi xin số điện thoại không?"
Cô hào phóng nhận lấy điện thoại: "Được chứ."
Lưu xong, cô lắc lắc điện thoại: "Hẹn gặp lại nhé, bạn chung phòng khám."
Sau khi cô lên xe, anh ấy nhắn tin: [Tôi tên Nghiêm Hành, cô lưu lại nhé. Ừm, cái đó... Cô tên gì vậy?]
Phạm tư suy nghĩ một chút rồi trả lời Nghiêm Hành: [Anh muốn gọi tôi là gì thì lưu cái đó.]
Một lúc sau, Nghiêm Hành trả lời một biểu tượng cảm xúc. Cô không để ý.
Kế tiếp cứ mỗi mười mấy phút, anh ấy lại gửi một tin nhắn râu ria, hoặc là biểu tượng cảm xúc.
Cô giả vờ không nhận ra Nghiêm Hành đang căng thẳng, không biết trả lời tin nhắn như thế nào nhưng lại muốn nói chuyện phiếm với cô.
Phạm Tư về đến nhà. Trần Ngọc xách bộ quần áo mới chuẩn bị bán đang đợi cô ở cửa.
Cô vừa mở cửa, vừa trả lời Nghiêm Hành: [Đùa thôi, tôi tên Phạm Tư. Tư trong tương tư mong nhớ chứ không phải số 4.]
Trần Ngọc vào cửa bước nhanh đến sô pha, ném quần áo lên thành ghế: "ĐM, mệt chết đi được."
Cô đặt chìa khóa xe xuống, đá rớt giày cao gót rồi rót cho mình một cốc nước uống.
Trần Ngọc liếc cô một cái: "Em không rót cho chị một cốc à?"
"Chị là khách hả? Em rót nước cho chị? Hay em đút cho chị uống luôn nhá?"
Trần Ngọc trợn tròn mắt: "Sao thế?"
Hôm nay cô không khám được bệnh, đến tối lại đau răng, nghĩ đến là thấy phiền: "Không sao."
Trần Ngọc cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó, dùng ngón tay chỉ về phía Phạm Tư: "À đúng rồi, em đi khám bệnh mà, thế nào rồi? Sâu răng đúng không? Bác sĩ nói sao?"
"Không khám được."
"Sao thế?"
"Bác sĩ đẹp trai quá, lúc đó em hết đau răng luôn." Cô nói xong mới nhớ tới vị bác sĩ họ Phạm kia.
Lúc đó anh đeo khẩu trang, cũng không biết miệng anh có rộng hay không, so với Nghiêm Hành mà cô quen hôm nay thì thế nào.
Trần Ngọc có vẻ đã quen rồi: "Em càng ngày càng nổi tiếng rồi, vẫn nên kiềm chế chút đi. Đến lúc đó những chuyện riêng tư này của em bị đào bới ra ấy hả. Ca nhạc sĩ trong sáng mà một tay bắt chục con cá. Dân cư mạng sẽ mắng chết em."
Cô sợ gì chứ. Cô đâu có biết xấu hổ. Mắng xong, chẳng phải họ vẫn tải bài hát của cô về nghe sao?
Trần Ngọc kéo khóa túi bọc quần áo ra, đưa quần áo cho cô: "Đi thử xem nào."
Phạm Tư lười thử: "Mai rồi nói."
Trần Ngọc nói: "Tối nay em không livestream à? Chị đã hẹn cho em mấy kênh lớn rồi. Tối nay PK."
Phạm Tư không muốn livestream: "Mai em live."
Trần Ngọc không vui, mắng cô: "Mấy hôm nay doanh số sản phẩm mới của chúng ta rất bình thường. Bán không được thì cô phải cạp đất mà ăn đấy có biết không? Sao cô con mẹ nó cứ như cục bùn nhão không trát nổi tường thế? Cha nội K đã sắp xếp cho cô những người giỏi nhất của công ty rồi. Cô suốt ngày chẳng làm ra được cái giống gì, phí hết tài năng của người ta."
Cô đâu có bảo anh ta sắp xếp cho cô.