Vừa rồi không nhìn kỹ, bây giờ đến gần rồi, cô mới phát hiện người đàn ông này khá đẹp trai. Anh ấy không rực rỡ mà lại hay e thẹn như Bùi Nam, cũng không mặc đồ hiệu, nói chuyện làm việc có vẻ từng trải giống Đoàn Hành Kế.
Anh ấy rất thanh tú, làn da rất trắng. Khóe mắt có mấy nốt tàn nhang mờ. Chỉ là miệng hơi rộng một chút, không biết có được việc không.
Phạm Tư mải mê nhìn nên không nghe thấy đối phương nói gì. Mãi đến khi đối phương đưa tay quơ quơ trước mặt, cô mới hoàn hồn. Nhưng đã muộn rồi, bác sĩ trưởng khoa đã tan làm. Cô đến một chuyến công cốc.
Đây thuần túy là vấn đề của cô. Nhưng người này lại không ngừng xin lỗi.
Dù sao cô cũng không có việc gì, nên hẹn anh ấy cùng ăn một bữa cơm.
Gọi món xong, người đàn ông vẫn rất câu nệ.
Cô cười với anh ấy: "Anh căng thẳng đến vậy à?"
Phạm Tư tưởng người đàn ông sẽ phủ nhận, sau đó nói một đống lý do. Kết quả không có, anh ấy trực tiếp thẳng thắn: "Có hơi hơi."
"Chưa có cô gái nào mời anh ăn cơm hả?" Cô trêu đối phương.
Người đàn ông cúi đầu. Mặt có đỏ hay không thì không biết, nhưng tai thì đỏ, cô nhìn thấy rồi. Điểm này khá giống Bùi Nam. Cậu không chịu được dăm ba câu trêu chọc của cô, lúc nào cũng đỏ mặt.
Cô đặt tay lên bàn, chống cằm nhìn người đàn ông: "Anh đẹp trai như này, sao lại không tự tin thế?"
Tai đối phương càng đỏ, đầu càng cúi thấp hơn.
Cô cười: "Ôi anh đẹp trai, anh thế này có còn để tôi nói chuyện nữa không? Ngại tới vậy à? Vậy chẳng khác nào là tôi không biết xấu hổ rồi."
Cuối cùng anh ấy cũng ngẩng đầu lên: "Không phải, là tại cô quá xinh đẹp. Tôi không dám nhìn cô..."
Phạm Tư không nói gì, chỉ sờ sờ môi. Móng tay dính son môi mới tô làm người khác nhìn vào khá khó chịu.
Người đàn ông nhìn Phạm Tư vài lần, cuối cùng vẫn lấy khăn giấy đưa cho cô: "Son môi của cô..."
Cô giả vờ không biết ở đâu, nhẹ nhàng lau khóe miệng: "Ở đây à?"
"Không, không phải..."
Cô lại lau cằm: "Ở đây hả?"
Có lẽ người đàn ông không nhìn nổi nữa. Sau vài lần do dự anh ấy đã kéo cổ tay Phạm Tư, lau vết son trên móng tay cô. Động tác rất bình thường, nhưng cả khuôn mặt đối phương đều đỏ bừng.
Cô nghiêng người về phía trước, cách bàn ăn tới gần anh ấy hơn một chút rồi nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh."
Người đàn ông không nói gì. Nhưng cô nhìn thấy hai bàn tay anh ấy đang túm vào nhau trên đùi.
Nói là cô mời, nhưng lúc thanh toán anh ấy nhất quyết không cho cô trả tiền. Phạm Tư đành nghe theo. Cô còn nói lần sau để cô trả. Đối phương siết chặt điện thoại, cũng không hé răng.
Cô là người giỏi giả ngu nhất: "Vậy, hẹn gặp lại nhé."
Người đàn ông ngập ngừng đưa tay về phía trước.
Cô thấy thế không đi nữa: "Sao vậy? Còn chuyện gì nữa à?"