Chương 4: Đôi chân rất đẹp

Phạm Tư lái xe đến bệnh viện. Dạo này cô bị đau răng. Trần Ngọc nói do cô ăn nhiều đồ ngọt quá.

Nhưng răng không nên yếu ớt như thế, đến chút đồ ngọt mà cũng không chịu được.

Cô đặt lịch khám trước, mất phí 200 nghìn. Khi ngồi chờ ở ngoài phòng khám, cô lướt xem video một lúc.

Mười video thì hết chín video rưỡi là sao chép và bắt chước. Ai mà làm gì hot là y như rằng sẽ có một loạt người làm theo. Cái kiểu trend này ít nhất cũng kéo dài nửa tháng.

Có những người sinh ra đã chỉ thích nhìn người khác làm gì rồi bắt chước theo, chẳng có gì sáng tạo của riêng mình. Đầu óc toàn là rỗng tuếch.

Sắp đến lượt nên cô cất điện thoại.

Đúng lúc này có một người ôm mặt chạy đến, vành mắt đỏ hoe, mặt lại xanh xao. Người đàn ông xếp hàng phía sau cùng. Đau đến dậm chân, nhưng anh ấy vẫn ngoan ngoãn đứng đúng vị trí của mình.

Phạm Tư nhường chỗ cho người đàn ông.

Cô không phải người tốt bụng gì. Nhưng cô thích kiểu người dù mình có đau chết cũng không làm phiền người khác.

Đến đây đều là để khám bệnh, người không bệnh thì không đến. Cho nên chen ngang là điều tối kỵ. Vì vậy, những người trong tình huống khẩn cấp nhưng vẫn không muốn làm khó người khác thật sự rất hiếm có. Cô thích kiểu người như vậy.

May mà cô nhường chỗ cho anh ấy nên mới có thể nhìn thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng, mọi mặt đều rất hợp gu của cô đi ngang qua. Đặc biệt là đôi chân dài miên man kia, rất là đẹp.

Phạm Tư vô thức đi theo anh lên tầng bảy, thấy anh nói gì đó với một y tá rồi vào phòng khám khoa Ngoại thần kinh.

Cô gọi y tá đó lại, hỏi: "Xin hỏi, bác sĩ đó là ai vậy?"

Y tá nhìn về phía phòng khám nói: "Vị đó ạ? À, bác sĩ trưởng khoa Ngoại thần kinh, giáo sư Phạm Linh Vận."

Cái tên Phạm Linh Vận rất hay, chỉ là nghe quen quen.

Phạm Tư không để ý, chỉ muốn hỏi xem bác sĩ Phạm này khám bệnh thế nào. Cô muốn đăng ký khám đầu xem, nhỡ đâu có bệnh thì sao?

Nhưng y tá quá bận, không để ý tới cô. Cô vừa hỏi xong thì cô ấy đã bị người khác gọi đi rồi.

Phạm Tư trở lại bên ngoài phòng khám đã đăng ký, đúng lúc anh chàng được cô nhường chỗ vừa đi ra.

Người đàn ông cau mày, sắc mặt vẫn một lời khó nói hết. Anh ấy nhìn thấy cô thì hơi kích động, bước nhanh về phía cô. Khi đến trước mặt cô thì lại bước chậm lại. Cái dáng vẻ sợ đường đột với cô này thật khiến người ta có thiện cảm.

Cô chờ người đàn ông đi về phía mình, sau đó nghe thấy đối phương nói: "Vừa rồi... cảm ơn cô. Cô cũng mau đi xếp hàng đi. Tuần này bác sĩ trưởng khoa này chỉ khám có hôm nay thôi. Sắp hết giờ rồi."