Chương 3: Con nhà gia giáo

Phạm Tư tiến lại gần Bùi Nam một chút. Thừa lúc bảo vệ không để ý, cô nắm tay cậu: "Chị hứa sau này đi chơi với cậu sẽ không gọi điện thoại cho người khác nữa. Nếu chị gọi điện thoại cho người khác thì phạt chị một tuần không được gặp cậu."

Cậu vô thức nhìn xung quanh, sau đó mím môi, nắm chặt hai ngón tay của cô kéo cô vào lòng.

Cậu nói bên tai cô khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy khắp người: "Lần cuối cùng đấy!"

Phạm Tư gật đầu: "Ừ, lần cuối cùng."

Bùi Nam ôm cô một lúc rồi buông ra. Cũng không phải trường không cho yêu đương. Cậu đã là sinh viên năm nhất rồi, được tự do yêu đương. Mà là cậu cứng. Nếu cậu ôm cô thêm một lúc nữa thì sẽ không chịu nổi.

Cậu cảnh cáo cô: "Chị không được gặp người khác. Nếu... Nếu chị muốn làm cái đó, thì nhắn cho em. Em sẽ xin phép quản lý ký túc xá để đến tìm chị."

Phạm Tư cười hỏi Bùi Nam: "Làm cái đó là làm gì?"

Mặt cậu đỏ bừng, giọng nói nghiến răng nghiến lợi: "Phạm Tư!"

"Không biết lớn nhỏ. Chị lớn tuổi hơn em đấy."

Cậu mặc kệ những cái đó. Tuổi trẻ khí thịnh, khi nói chuyện cậu đều hơi giương cằm lên: "Thì sao, em là bạn trai của chị."

Phạm Tư thích dáng vẻ này của cậu. Cô nhón chân hôn cậu một cái. Lần này tai cậu cũng đỏ lên.

Bùi Nam rất đẹp trai. Nghe nói hồi cấp ba từng là hot boy của trường. Quả thật, cậu xứng đáng với danh hiệu này.

Bùi Nam vẫn chưa đã thèm. Nhưng trước mặt cô cậu luôn hơi e dè. Con nhà gia giáo thường ngoan ngoãn. Cô cũng thích điều này ở cậu.

"Cục cưng, cuối tuần chị rảnh."

Cậu lại mím môi, mặt càng đỏ hơn: "Vậy... Em có thể đến tìm chị không?"

"Đương nhiên rồi."

Bùi Nam rất vui, nhìn trái ngó phải. Có lẽ là thấy không có ai nhìn về phía này thế là cậu bế cô lên, hôn lên má cô một cái, còn ghé vào tai cô thì thầm: "Chị... Chị phải nhớ em đó."

Phạm Tư trêu cậu: "Chị sẽ tranh thủ nghĩ đến cậu."

Cậu không chịu, cuống lên, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Phạm Tư!"

"Làm gì đấy, sao cứ gọi chị thế?"

"Nếu chị cứ, nếu chị cứ như vậy, thì em sẽ đi với người khác đấy. Hôm qua còn có người xin số điện thoại của em nữa kìa."

Cô có thể cảm nhận được cậu muốn cô ghen. Nhưng lại sợ cô thật sự ghen rồi không để ý đến mình nữa nên giọng cậu càng lúc càng nhỏ.

Phạm Tư mỉm cười, đưa tay chọc vào má lúm đồng tiền của Bùi Nam: "Được rồi, vậy chị sẽ tranh thủ làm việc trong lúc nghĩ đến cậu, được chưa?"

Bùi Nam vừa lòng, nhưng lại xấu hổ. Cậu chỉ nói một câu "Được rồi", rồi cầm bóng chạy mất.

Tuổi trẻ thật tốt.

Phạm Tư nhìn Bùi Nam chạy xa dần, cho đến khi khuất bóng.