"Được, để chị nói với anh K một tiếng. Ngày mai em định đi quay video ở đâu để chị báo cho bên vận hành."
"Em đau răng, ngày mai đi bệnh viện."
Trần Ngọc lập tức im lặng, một lúc sau mới hơi mất kiên nhẫn nói: "Một tuần em đăng một video, bảy ngày thì livestream hai ngày. Em đừng có ỷ vào việc mình đang nổi tiếng mà muốn làm gì thì làm. Em biết bao nhiêu người giống như em đều flop hết rồi không?"
Phạm Tư càng mất kiên nhẫn: "Em buồn ngủ rồi."
Trần Ngọc mắng cô vài câu, quá khó nghe nên cô không muốn nghe rõ: "Vậy em cứ nằm đấy mà chờ chết đi."
Cửa đóng lại, kem của cũng ăn hết. Đoàn Hành Kế nhắn tin nói tháng sau sẽ mua túi cho cô.
Cô giả vờ như không biết gì mà trả lời: [Không sao đâu chú. Túi khi nào mua cũng được. Chú đã mua cho em rất nhiều túi rồi, em thấy ngại lắm. So với những thứ vật chất này, em càng mong chú có thể ở bên em lâu dài. Đồ vật là vô tri vô giác, con người mới là quan trọng.]
Không lâu sau, Đoàn Hành Kế lại chuyển cho cô 100 triệu, còn nhắn: [Mua, người khác có, bé Tư của tôi cũng phải có.]
Phạm Tư thản nhiên nhận số tiền này: [Sao chú lại tốt đến thế cơ chứ, hu hu hu.]
Đoàn Hành Kế: [Tôi là người hâm mộ đầu bảng của em. Đó là việc nên làm.]
Cô trả lời: [Hu hu hu, cảm ơn chú. Em cảm động quá.]
Phạm Tư thật sự buồn ngủ. Nói chuyện linh tinh với Đoàn Hành Kế một lúc rồi cô ngủ thϊếp đi.
Ngủ một mạch đến trưa, nhân viên giao hàng gọi điện đánh thức cô dậy.
Phạm tư đội mũ, đeo khẩu trang xuống lầu lấy hàng. Mở ra là quả bóng rổ có chữ ký của vận động viên bóng rổ nổi tiếng.
Thời gian trước cô nhờ người mua. Bóng rổ có giấy chứng nhận, nhưng cô vẫn kiểm tra trên trang web chính thức. Xác nhận là hàng thật cô mới mang đến trường Đại học Khoa học và Công nghệ.
Lúc Phạm Tư đến trường Đại học đã ba giờ rưỡi.
Bùi Nam mặc đồng phục bóng rổ cùng mấy nam sinh đi từ sân vận động về phía khu dạy học. Khi đi ngang qua cổng trường nhìn thấy cô, rõ ràng là cậu hơi sững người. Sau đó cậu nói gì đó với mấy người bạn rồi đi về phía cô.
Mùa đông mà Phạm Tư vẫn ăn mặc mát mẻ. Mặt và chóp mũi bị lạnh đỏ bừng. Nhưng cô biết, như vậy trông cô càng đẹp hơn.
Bùi Nam có vẻ hơi lúng túng, muốn nói chuyện với cô lại muốn giữ vẻ nghiêm túc.
Cô cũng không vội, cứ chờ cậu mở lời.
Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ thiếu kiên nhẫn. Cậu hắng giọng, nói: "Sao chị lại đến đây?"
Phạm Tư đưa quả bóng trong tay cho Bùi Nam: "Tặng cậu."
Cậu nhìn quả bóng một cái: "Chỉ tặng quà thôi à? Không có gì muốn nói sao?"