Mấy trăm đến mấy tỷ. Đoàn Hành Kế đã chịu chi thì tất nhiên cô cũng chịu nhận. Cô hỏi: “Thật không ạ?”
Anh ấy nói: “Chú đã lừa em bao giờ chưa?”
Phạm Tư không nói gì nữa.
Anh ấy lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc nữa. Hôm qua thấy quản lý của em đăng bài nói đang tìm nhà cho em. Nếu em không muốn ở đây nữa cũng được, chọn xong thì báo tôi một tiếng. Tôi sẽ mua cho. Hoặc nếu em muốn ở bên khu Quốc tế, tôi cũng có nhà bên đó.”
Phạm Tư sụt sịt: “Em vẫn nên thuê thôi ạ.”
Anh ấy lại ôm cô một cái: “Được được được, thuê. Em ở nhà đợi em họ đi. Mấy hôm nữa tôi lại qua tìm em.”
“Vâng ạ.”
Tiễn Đoàn Hành Kế đi, cô về phòng cắt nát mấy cái bαo ©αo sυ chưa bóc rồi xả nước cuốn trôi, sau đó gọi cho Bùi Nam.
Giọng Bùi Nam trẻ trung đầy sức sống: “Em sắp đến rồi.”
Phạm Tư hỏi cậu: “Đến đâu rồi?”
“Sắp đến khu nhà chị rồi.”
Đoàn Hành Kế vừa đi, cô sợ họ chạm mặt nhau: “Em ra cửa hàng tiện lợi ở cổng Tây mua bao đi.”
Đầu dây bên kia ngập ngừng một lát rồi nói: “Em có nói là đến tìm chị vì cái đó đâu.”
Phạm Tư cười cười: “Là chị nghĩ đến được chưa? Chị nhớ cây hàng xấu xa kia chết đi được.”
Cậu lại ngập ngừng: “Vậy... mua bao nhiêu?”
“Thế thì phải xem em lợi hại đến đâu rồi. Dù sao thì lần trước hộp 5 cái mà em mới dùng một buổi tối đã hết rồi.”
“Biết rồi.” Cậu nói vội rồi cúp máy luôn.
Cô lướt qua một lượt các tin nhắn chưa đọc, thuận tay gửi lời mời kết bạn cho Phạm Linh Vận, ghi chú: [Bác sĩ Phạm, tôi hay bị đau răng, đau đầu, chảy máu cam, người lúc nào cũng yếu ớt. Có phải tôi bị bệnh không ạ?]
Thật ra cô không tin là anh sẽ đồng ý. Nhưng không đồng ý cũng chẳng sao. Cô đã biết rõ về anh rồi, sau này còn nhiều cơ hội.
Bùi Nam đến thấy cô vừa tắm xong nên hỏi: “Chị tắm rồi à? Định đi ngủ hả?”
Phạm Tư bước tới, ngửi thấy hơi thở tươi trẻ trên người cậu, quả thực là liều thuốc cải lão hoàn đồng. Cô dùng một ngón tay chọc vào ngực cậu: “Em không tới, chị ngủ với ai đây?”
Bùi Nam ho khẽ một tiếng, không nói gì.
Cô nói với cậu: “Chị thấy tin nhắn em nói sẽ đến nên mới đi tắm đó. Cục cưng đến tìm chị, chị không rửa sạch sẽ đợi sao được?”
“Đợi cái gì...”
Cô nhón chân, ghé sát vào tai cậu: “Đợi em tới ăn chị đó.”
Bùi Nam cứng. Cậu ấy mạnh hơn Đoàn Hành Kế nhiều. Thứ đồ kia vừa to vừa cứng, cắm vào sướиɠ muốn chết.
Cô sờ sờ nó: "Cục cưng à, chỗ này của em bị sao vậy? Sao không giống những chỗ khác nhỉ?"
Lỗ tai Bùi Nam đỏ bừng. Cậu chặn ngang bế Phạm Tư ném lên giường.
Hồng hài nhi quá thô bạo. Mà quả thật cậu có vốn liếng để thô bạo. Không hề có màn dạo đầu, cậu tiến thẳng vào: "Chị Tư Tư, chị chặt quá..."
Cô bị Bùi Nam chơi rất lâu, rất nhiều lần. Cậu vẫn chưa đã thèm nhưng cô thì đã không chịu nổi.