Chương 13: Độc thân

Đoàn Hành Kế đồng ý: “Được. Ngày mai tôi sẽ cho người đi tìm cô ta.”

Phạm Tư mở cửa, nắm lấy khăn choàng của anh ấy, kéo người vào trong.

Anh ấy cứng thật sự nhanh. Nhưng cô biết chẳng được bao lâu sẽ xìu xuống.

Anh ấy nói với cô: “Bé Tư, em không giống với những streamer khác.”

Cô sửa lại: “Em là ca sĩ tự sáng tác.”

Anh ấy không hiểu những thứ này, cũng chẳng quan tâm. Anh ấy chỉ biết cô livestream, sẽ yêu cầu cô quay lại màn hình khi livestream, rồi nạp tiền cho cô.

Anh ấy nói: “Bé Tư, nếu tôi độc thân trở lại, em sẽ lấy tôi chứ?”

Phạm Tư cố gắng tìm trong vẻ mặt anh ấy một chút dấu hiệu của sự đùa cợt. Nhưng không có. Cô chưa bao giờ thấy anh ấy nghiêm túc và cẩn trọng đến vậy. Cái giọng điệu đó giống hệt như sợ cô từ chối.

Cô giả vờ không hiểu: “Bây giờ em không phải là của chú rồi sao? Bé Tư vẫn luôn là của chú mà.”

Tuy anh ấy chiều chuộng cô, nhưng cũng không ngốc. Có lẽ anh ấy biết những hành động, những lời nói của cô có một số là giả dối, nhưng anh ấy sẽ không vạch trần. Đây chính là sở trường của những người trưởng thành, mắt nhắm mắt mở, nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.

Anh ấy không nói nữa, vỗ vỗ vào eo cô: “Đi tắm đi.”

Phạm Tư tắm rất nhanh. Nhưng khi ở cùng Đoàn Hành Kế thì cô luôn tắm cả tiếng đồng hồ. Kéo dài được lúc nào hay lúc đó, nhỡ đâu anh ấy có việc đột xuất thì sao? Vậy là cô không cần phải diễn kịch với anh ấy nữa.

Khi cô tắm xong bước ra, thì anh ấy cầm điện thoại của cô nói: “Người em lưu tên là Nam Nam nhắn tin nói lát nữa sẽ đến.”

Cô không đổi sắc mặt: “Nhắn lúc mấy giờ vậy ạ?”

“Cũng được nửa tiếng rồi.”

Vậy thì sắp đến rồi. Từ ký túc xá Đại học Khoa học Kỹ thuật đến đây cũng chỉ mất hơn nửa tiếng. Cô vừa lau tóc vừa nói: “Vậy thì chú không ở lại được rồi.”

Anh ấy cau mày hỏi cô: “Nam Nam là ai? Nửa đêm nửa hôm đến chỗ em làm gì?”

Phạm Tư cười cười bước tới, nắm lấy một ngón tay anh ấy lắc lắc: “Ghen rồi à?”

“Tôi đang nhắc nhở em, phải biết ai là người cho em cơm ăn. Em không nghe lời, tôi sẽ khiến em không thể trụ lại trong ngành này được nữa. Cho nên phải ngoan ngoãn, biết chưa?”

Phạm Tư giả vờ sợ hãi, lùi lại một chút, nước mắt chực trào: “Chú dọa em làm gì chứ. Nam Nam là em họ của em mà. Con bé mới lên thành phố, chưa có chỗ ở nên muốn đến ở nhờ em vài hôm. Sao chú lại có thể nói em như vậy? Chú còn nói muốn cưới em. Giờ thì em biết chú thật lòng cỡ nào rồi. Chú đi tìm người phụ nữ khác đi. Họ nghe lời hơn em, ngoan hơn em, chú đi mà cưới họ!”

Anh ấy đau lòng, lại gần ôm cô: “Cô bé đáng thương, tôi đùa với em thôi mà. Sao tôi nỡ dọa em được? Chỉ là vì quá thích em thôi.”

Cô đẩy tay anh ấy ra: “Chú đi tìm người khác đi.”

Anh ấy dỗ dành cô: “Là chú sai, được không? Không phải lúc trước em nói muốn đi thảm đỏ ở hội nghị marketing mới sao? Hay là đặt một bộ lễ phục cao cấp nhé?”