Chương 12: Lương thiện

Tất nhiên là được. Nhưng Phạm Tư là ai chứ. Cô có bao giờ thích giúp người khác đâu: “Chắc chắn được.”

Ông anh không đợi cô nói hết đã vỗ vai cô. Cái điệu bộ đó trông như sắp quay lại dỗ dành người đẹp: “Chơi đẹp! Bữa nào anh mời em uống rượu. Mấy chai rượu ngon của anh để dành cho mình em uống!”

Cô nói tiếp: “Đổi lại bằng số điện thoại của Phạm Linh Vận.”

Ông anh nhất thời không phản ứng kịp, một lát sau mới nheo mắt: “Đàn anh của anh mới đến có một lúc mà đã bị em để mắt tới rồi à?”

Rượu là chuyện nhỏ, không uống cũng không chết được. Nhưng Phạm Linh Vận thì khác, không quen được anh thì cô chết mất. Cô cười cười: “Cho hay không?”

Anh ấy không muốn cho: “Người ta đã kết hôn rồi, em đổi người khác đi.”

“Vậy thì chưa chắc.” Cô cười nói.

Ông anh nhìn cô với ánh mắt như thể bị gài. Nhưng chắc chắn anh ấy tính toán được thiệt hơn. Giữa việc cho cô số điện thoại của Phạm Linh Vận và việc bị vợ phát hiện đang gian díu với người phụ nữ khác, anh ấy chắc chắn sẽ không chọn vế sau.

Không lâu sau, anh ấy lấy điện thoại ra, rất miễn cưỡng gửi thông tin liên lạc của Phạm Linh Vận cho cô.

Phạm Tư lôi từ trong túi ra hai cái hộp nhỏ của hai nhãn hiệu khác nhau, nhét vào tay anh ấy: “Cố lên anh trai!”

Ông anh lườm cô: “Cút!”

Về đến nhà thì Đoàn Hành Kế đã đứng ở cửa đợi cô.

Anh ấy đẹp trai, mặc vest cao cấp, thắt cà vạt cao cấp, chân cũng đi giày cao cấp. Trông y hệt kiểu người thuộc giới thượng lưu hay ra vào các cửa hàng xa xỉ trong mấy bộ phim truyền hình máu chó hiện đại.

Mà vốn dĩ anh ấy cũng là người như vậy.

Anh ấy là người đứng đầu bảng xếp hạng trong phòng livestream của cô, nhưng không chỉ là người đứng đầu bảng của riêng cô.

Theo cô được biết, anh ấy bao nuôi không dưới bốn hot girl mạng như cô. Cô không tranh giành vị trí người anh ấy thích nhất. Bởi vì trong số đó, cô là người không thích anh ấy nhất.

Anh ấy cũng không ngốc, có thể cảm nhận được tình cảm cô dành cho mình có bao nhiêu phần. Nhưng con người mà, đều tiện như thế cả, đều là đứng núi này trông núi nọ, thích những thứ mình chưa có được.

Vừa thấy anh ấy, Phạm Tư lập tức tỏ ra đáng thương, bước từng bước nhỏ lại gần. Cô tựa vào lòng anh ấy, giọng run run, ra vẻ tủi thân: “Chú, cuối cùng chú cũng đến rồi. Em nhớ chú quá.”

Anh ấy khẽ nhíu mày, trông có vẻ đau lòng chết đi được mà ôm lấy cô: “Tôi đã tìm hai vợ chồng trên lầu rồi. Vừa hay đối tác của họ là người quen của tôi. Tôi sẽ không để họ yên ổn đâu. Ngoan, đừng khóc nữa.”

Thế này thì có hơi không cần thiết, cô nói: “Vậy không hay đâu, vì chuyện riêng mà cản trở công việc của người ta, làm vậy thất đức lắm. Chú đừng vì em mà tổn hại âm đức của mình. Không sao đâu, chuyện hôm qua giải quyết xong rồi, người ta cũng có nỗi khổ riêng.”

Anh ấy thở dài: “Em đúng là quá lương thiện. Thôi được, tôi không gây sự với họ nữa. Nhưng chuyện em bị đánh không thể bỏ qua như vậy được.”

“Vậy để cô ta tự tát mình một cái là được rồi. Tát mạnh một chút, thấy dấu tay đỏ chắc là được nhỉ?”